Trước khi được nghỉ, Ôn Sơ Nịnh được giảng viên chuyên ngành gọi tới văn phòng.
Họ đang ở trong học kỳ sau của năm ba, giảng viên chuyên ngành là một phụ nữ trung niên, dù đã hơn 40 tuổi nhưng rất có khí chất, ăn mặc giản dị mà trang nhã, nghe nói bà còn là đại diện phiên dịch của một công ty niêm yết nào đó nữa.
Bà tên là Lâm Chi, lớp họ không đông sinh viên nhưng Lâm Chi rất quý Ôn Sơ Nịnh.
Thế là mới tới học kỳ hai của năm ba, bà đã hỏi về dự định của Ôn Sơ Nịnh.
Ôn Sơ Nịnh vẫn giữ ý định làm phiên dịch viên cabin sau này.
"Thế thì cô đề nghị em nên học lên Thạc sĩ, giờ em có thể chuẩn bị cho kỳ thực tập năm tư, vừa thực tập vừa ôn thi cao học cũng được. Cao học em có thể học tại trường mình, tới đó cô sẽ chọn giúp em, cũng có thể chọn ra nước ngoài học, trường chúng ta có dự án hợp tác với Đại học Hồng Kông, em cứ suy nghĩ cho kỹ đi. Em là sinh viên trọng điểm mà cô bồi dưỡng, chúng ta phải vạch ra kế hoạch rõ ràng."
Lâm Chi là người bản địa Hoài Xuyên, giọng nói chậm rãi, trầm ổn, rất dịu dàng.
Ôn Sơ Nịnh gật đầu.
"Nếu em muốn thực tập thì cô có thể giới thiệu một chỗ là Collins International. Họ là một công ty thương mại quốc tế, có vị trí dịch cabin, chủ yếu là dịch các cuộc họp thương mại. Cô có quen bên đó, nghe nói sang năm chỉ tuyển một thực tập sinh thôi, cô có thể giới thiệu em tới đó."
"Vâng, cảm ơn cô Lâm nhiều ạ." Ôn Sơ Nịnh biết ơn đáp, "Em sẽ cân nhắc thật kỹ."
"Ừ, về đi. À đúng rồi, nếu có hứng thú thì em đọc thêm nhiều tiểu thuyết hiện đại nhé, tận dụng cho tốt reading week kỳ này."
"Vâng ạ."
Ôn Sơ Nịnh hơi chột dạ nhưng ngoài mặt vẫn bình thản.
Ôn Sơ Nịnh vừa về ký túc xá đã thu dọn hành lý, tiết trời tháng 3 nên vẫn còn hơi se lạnh, Ôn Sơ Nịnh có mang theo vài món đồ dày.
Chung Nhan Nhan báo lộ trình với Ôn Sơ Nịnh, họ tới Côn Minh trước rồi đi Đại Lý và Lệ Giang, hành trình đã bao gồm cả nơi ở, môi trường đều rất ổn.
Lúc đó Ôn Sơ Nịnh không nói gì cả, vì Chu Mộng đã cho cô điều kiện sống rất thoải mái.
Chung Nhan Nhan còn bảo, "Sau này tốt nghiệp rồi tớ tính làm vlog với Tề Minh, xem như đây là bước đầu khám phá quán xá, thử xem thế nào."
Hôm ấy bay chuyến sáng, cả nhóm Ôn Sơ Nịnh xuất phát sớm ra sân bay, Thư Khả Bội tới sớm hơn họ một tiếng. Lúc họ tới sân bay là hơn 5 giờ sáng.
Đồng hồ báo thức vang lên, tin nhắn của Trần Nhất Lan cũng bật lên.
[Ôm Ôm Ôm: Nhớ mặc ấm tí nhé.]
[Ôm Ôm Ôm: Chiều gặp.]
Lúc Ôn Sơ Nịnh kéo vali ra ngoài, trên môi vẫn thấp thoáng nụ cười.
Cuối xuân trời vẫn rét, nhiệt độ mới nhích lên được 5, 6o.
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Ôn Sơ Nịnh mặc một chiếc áo khoác dày, bên dưới là quần jeans đen phối cùng giày thể thao.
Tề Minh đặt một chiếc xe riêng để cùng ra sân bay.
Ôn Sơ Nịnh ngồi ở phía sau, đeo tai nghe nghe nhạc, giao diện điện thoại dừng lại trên khung chat với Trần Nhất Lan.
Chiều là được gặp mà giờ cô đã bắt đầu ngóng trông rồi.
Tới sân bay mất gần hai tiếng, Ôn Sơ Nịnh có ngủ một lát.
Trong xe bật sẵn điều hòa, lúc dậy trên trán cô đã rịn một lớp mồ hôi nên bèn thuận tay kéo mũ áo khoác lên, kéo vali xuống xe.
Có bạn trai trước mặt, Chung Nhan Nhan hơi công chúa một tí, Tề Minh áy náy nhìn Ôn Sơ Nịnh vì không còn tay để giúp Ôn Sơ Nịnh nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!