Chương 40: (Vô Đề)

Trần Nhất Lan cầm điện thoại, cứ tưởng mình nghe nhầm, sau vài giây mới nói, "Cậu không đi học à?"

"Cuối tuần tụi tớ có reading week, không lên lớp." Đầu ngón tay Ôn Sơ Nịnh lạnh buốt nhưng trong lòng lại có sóng ngầm cuồn cuộn nóng hổi. Mỗi học kỳ họ đều có hai tuần reading week, vì cô chọn học song song ngành Ngôn ngữ Anh và Văn học nên có rất nhiều tài liệu cần học, trường có sắp xếp rw nhưng với phần lớn sinh viên thì nó chỉ như một kỳ nghỉ ngắn một tuần thôi.

"Bọn tớ có trung tâm huấn luyện mùa xuân riêng, chưa chắc đã có dư thời gian."

Trần Nhất Lan khoác khăn tắm đi vào phòng thay đồ, nhưng lúc đi ngang qua cửa sổ lại thấy hôm nay không có trăng sáng, sương giăng mù mịt.

Tháng này vẫn còn lạnh.

"Không sao, cậu cứ lo tập đi, gặp được thì tốt, không gặp được thì…" Ôn Sơ Nịnh cũng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, "Sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội nữa mà. Trần Nhất Lan, hôm nay Hoài Xuyên lạnh rồi, cậu cũng nhớ mặc thêm đồ nhé."

Trần Nhất Lan khẽ cười, thoáng nghe ở đầu dây bên kia có tiếng gió, có vẻ cô đang đứng ngoài ban công hóng gió.

Cả hai đang ngắm cùng một khoảng trời.

Ánh trăng mơ hồ, nhưng thứ sáng nhất chưa bao giờ là mặt trăng.

Trần Nhất Lan thay đồ, Ôn Sơ Nịnh cũng chẳng vội tắt điện thoại, ngón tay cô lạnh buốt, nhỏ giọng hỏi, "Trần Nhất Lan, các cậu tới đâu ở Vân Nam thế?"

"Côn Minh." Trần Nhất Lan mặc hoodie, tiện tay vuốt tóc.

"Ừ!"

"Ừ cái gì, đừng làm ảnh hưởng tới việc học đấy. Cậu có biết phản ứng độ cao* không?"

(*) Hiện tượng sinh lý xảy ra khi con người di chuyển đến khu vực có độ cao lớn (thường trên 2.500m so với mực nước biển), nơi không khí loãng và áp suất oxy giảm.

"… Sao cậu lải nhải mãi thế, tớ đã học năm ba rồi, không xao nhãng việc học đâu mà."

Quãng đường vẫn còn rất dài nhưng lại rất xứng đáng, là vì để gặp cậu.

Trần Nhất Lan cười, "Cậu tới thì chắc tớ phải tìm cách xin nghỉ một ngày rồi."

"Thế thì cậu cũng không được trốn tập đấy nhé."

"Nói nhảm."

Ôn Sơ Nịnh cười, cuộc gọi này khiến giữa hai người chưa từng thay đổi gì, câu nói của Chung Nhan Nhan đã tan thành mây khói.

"Thế thì, đợi tớ tới rồi nói chuyện với cậu nhé."

"Ừ, đi ngủ sớm đi."

Trần Nhất Lan đáp lại, cúp điện thoại, mệt mỏi đã tan hết.

Tính ra đợt tập huấn này đã kéo dài mấy tháng rồi, vì chuẩn bị cho một giải đấu nên cường độ luyện tập rất dày, buồn chán thật sự. Đến cả cậu còn thấy mệt mỏi, nhưng cuộc gọi của cô lại như một cơn mưa rào đúng lúc.

Một tuần nghỉ ngơi như thế, cậu không đành lòng để cô lặn lội lên cao nguyên, nhưng nghĩ lại thì đây lại là điều cả hai mong chờ.

Trần Nhất Lan cười, thả điện thoại vào túi, chuẩn bị về rửa mặt nghỉ ngơi.

Lúc cậu đi ra khỏi bể bơi, đèn vừa tắt đã lại sáng lên.

Trần Nhất Lan dừng lại nhìn thoáng qua, trong bể có thêm một người, cậu nheo mắt nhìn sang, phát hiện đó là Trương Văn Bác.

Trương Văn Bác còn nhỏ tuổi nhưng cũng đã lên năm ba đại học khi mới 18.

Đội viên trong đội bơi đều có những khó khăn riêng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!