Chương 4: (Vô Đề)

Giờ giấc sinh hoạt của Trần Nhất Lan rất điều độ, có lẽ là thói quen tốt đã được rèn luyện trong lúc huấn luyện.

Nhà cũ nên cách âm không tốt, dưới lầu đóng cửa là trên lầu nghe thấy ngay.

Ôn Sơ Nịnh ngủ không ngon lắm, bình thường cô rất ít khi nằm mơ.

Thế mà lần này lại mơ.

Trong cơn mơ, cô ngồi bên bờ bể bơi ngoài trời, nắng vàng rực rỡ ánh lên mặt nước như dát vàng.

Cậu thiếu niên với thân hình nhanh nhẹn đang tung mình bơi lội, cậu bơi tới bờ bên kia, cởi nón và kính bơi xuống nắm chặt trong tay, hất mái tóc khiến những giọt nước chảy xuống men theo đường xương quai hàm sắc nét.

Rồi đột nhiên cậu bỗng xoay người lại, thoải mái dựa vào thành bể bơi, thần thái phơi phới chỉ có ở độ tuổi thiếu niên. Một cơn gió mùa hè thổi qua, ánh nắng vàng rợp lan tràn khắp nơi, có tiếng reo hò, tiếng kêu gọi, nụ cười trong ánh mắt cậu rực rỡ tới chói lòa.

"Rầm —"

Tiếng mở cửa vang lên, giấc mộng đẹp của Ôn Sơ Nịnh bị cắt ngang. Cô trở mình, lại nghe thấy âm thanh gì đó rất nhỏ, như tiếng của con vật nhỏ nào đó vậy.

Ôn Sơ Nịnh bật dậy, liếc nhìn điện thoại, 7 giờ rưỡi sáng.

Bình thường cô không ngủ đúng giờ cho lắm, cứ thế mặc đại quần đùi và áo phông rồi bước xuống giường, kéo cửa ra, nhìn thấy cậu mình đang ôm một thùng giấy đặt trong phòng khách, tiếng kêu khe khẽ từ trong đó mà truyền ra.

Đó là cậu cô, Chu Tuyển Dương.

— Một "thanh niên" 30 "tuổi" chưa lập gia đình, mở một tiệm dưỡng sinh y học cổ truyền trong trung tâm thành phố. Điều kiện của nhà họ Chu cũng khá tốt, tiếc rằng cậu cô ham hố từ khi còn trẻ, "đầu tư thất bại" khiến ông ngoại nổi trận lôi đình mà bắt phải về thừa kế gia sản, thế là phòng khám Trung y cũng xem như giao cho cậu.

Chu Mộng cũng biết cậu ở nhà kiểu gì cũng bị lải nhải nên cho cậu tới đây chăm sóc Ôn Sơ Nịnh luôn, thực ra cũng xem như có người bầu bạn, dù sao một cô bé như Ôn Sơ Nịnh thì cũng không thể ở nhà một mình được.

Lúc này, cậu đang ngồi xổm giữa phòng khách, Ôn Sơ Nịnh tới gần xem thử, ở trong thùng là một con chó màu trắng lấm lem bẩn thỉu, trông chắc chỉ vừa tròn tháng tuổi.

"Cậu nhặt được ở đâu vậy?"

"Ngoài cổng khu chung cư, lúc cậu về thì thấy nó nằm trên cỏ, thương quá. Mình nuôi hay đem cho đây?"

Hôm nay Chu Tuyển Dương mới đi nghe tọa đàm gì đó về, túi laptop thì vứt trên sô pha, áo sơ mi thoải mái phối với quần dài, ngồi xổm trước thùng giấy.

"Nuôi đi, con không có ý kiến."

"Ừ, cậu mua đồ ăn sáng cho con đấy, ở trên bàn, con ăn đi rồi đi học," Chu Tuyển Dương đứng dậy, vào bếp rót bát sữa cho chó con, "Haizz, từ nay về sau ba chúng ta sống nương tựa lẫn nhau vậy."

Ôn Sơ Nịnh lững thững đi vào phòng ăn, sữa đậu nành với bánh bao hấp, cô nhặt một cái bỏ vào miệng, "Hôm nay cậu tính làm gì ạ? Con thấy trong ông ngoại bắt cậu đi xem mắt trong nhóm gia đình kìa."

"Không đi, còn lắm việc phải dọn đây… Lát nữa cậu còn phải ghé phòng khám xem sao nữa," Chu Tuyển Dương cho chó con ăn, nói, "Học xong con ghé chơi cũng được, hôm nay có chuyên viên trị liệu ở đó, con đi thư giãn cơ bắp đi. Cậu nghe nói đội bơi thành phố cũng tới đấy."

"Chẳng phải chỉ là giác hơi thôi sao?"

"Con đừng có mà khinh thường giác hơi…"

"Thôi ngưng," Ôn Sơ Nịnh cắn bánh bao, "Cậu có biết tại sao cậu vẫn FA không?"

"Tại sao?" Chu Tuyển Dương bình tĩnh.

"Trông cậu như cán bộ trung niên ấy."

"… Chỉ giác hơi thôi mà thành cán bộ trung niên rồi à?"

"Mấy thứ giới trẻ thích thì cậu không đụng tới, suốt ngày ở trong văn phòng uống trà dưỡng sinh, có bồ mới lạ ấy."

Ôn Sơ Nịnh ăn uống nhanh gọn, tu vài ngụm sữa đậu nành xong rồi vỗ vai Chu Tuyển Dương, "Cậu à, cậu mới 30 thôi, còn trẻ lắm, đừng áp lực nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!