Chương 39: (Vô Đề)

Xét thấy chuyên ngành Phiên dịch tốt nhất nên học ở bậc cao học, Ôn Sơ Nịnh bèn chọn chuyên ngành Ngôn ngữ Anh để học đại học.

Thư Khả Bội cũng đã thi đậu vào Đại học Yên Kinh như nguyện vọng, trước khi đi, hai cô gái hẹn nhau đi căn cơm, cuối cùng Thư Khả Bội ngủ lại ở nhà Ôn Sơ Nịnh.

Hai cô gái nằm trên giường, đắp chăn mỏng, thủ thỉ với nhau.

"Cậu biết gì chưa? Tôn Gia Diệu đã chuyển sang ba môn phối hợp rồi, tớ có tra cứu thử, chỉ nghe thôi đã thấy mệt thay, môn này còn có biệt danh là ba môn thi thép nữa…"

"Chắc cậu ấy phải yêu thể thao lắm nhỉ," Ôn Sơ Nịnh nói, "Cậu ấy với Trần Nhất Lan đều bắt đầu bơi lội từ năm 6 tuổi."

"Phải đấy," Thư Khả Bội thở dài nói, "Nhưng tớ vẫn chưa nói chuyện với cậu ấy."

Nói xong, Thư Khả Bội trở mình nằm sấp trên giường, "Tớ cứ cảm giác như Tôn Gia Diệu rất khó tiếp cận, tớ gửi tin nhắn cho cậu ấy mà tận bốn năm tiếng sau cậu ấy mới trả lời! Đã thế còn nhắn rất hời hợt nữa!"

Ôn Sơ Nịnh suy nghĩ một lúc, mỗi lần cô gửi tin nhắn cho Trần Nhất Lan, chỉ cần cậu ấy đọc được là sẽ trả lời ngay lập tức.

Cũng có khi trả lời trễ.

"Chắc do họ tập mệt thôi mà."

"Ôn Ôn," Thư Khả Bội hỏi, "Chắc Tôn Gia Diệu không có thanh mai trúc mã gì đâu hả?"

"Nghĩ gì vậy, không có đâu, hồi nhỏ cậu ấy nghịch lắm, đám con gái trong khu nhà tập thể chẳng ai chịu chơi với cậu ấy cả." Ôn Sơ Nịnh cười.

"Hừ, phiền thật chứ!" Thư Khả Bội nằm ngửa ra nhìn lên trần nhà.

"Tụi mình đi ngủ nha?"

"Ừ," Thư Khả Bội vừa nhắm mắt lại đã quay đầu hỏi, "Cậu tính khi nào mới tỏ tình với Trần Nhất Lan thế?"

"Chắc là… Đợi tới khi cậu ấy giành được huy chương Vàng Olympic vậy," Ôn Sơ Nịnh chậm rãi nói, "Thời gian hoàng kim của vận động viên ngắn lắm, tớ không thể khiến cậu ấy phân tâm vì mình được."

"Ôn Ôn à."

"Hả?"

"Cậu tốt thật đấy," Thư Khả Bội cảm thán, "Cậu là người làm nên chuyện lớn đấy, nhất định sẽ làm được!"

Ôn Sơ Nịnh nhắm mắt lại, mỉm cười, "Cậu cũng thế mà, ngủ thôi!"

Ngoại ngữ Hoài Xuyên và Đại học Hoài Xuyên nằm trên cùng một con đường, Trần Nhất Lan tới sớm hơn cô vài ngày. Suất tuyển thẳng dành cho vận động viên thể thao của trường Đại học Hoài Xuyên chỉ có mười mấy người, chỉ dành cho một số chuyên ngành cụ thể như Thương mại quốc tế.

Trong số đó có vài người được tuyển thẳng nhờ thành tích bơi lội, tất cả đều là tuyển thủ của đội tuyển quốc gia hoặc tỉnh.

Ôn Sơ Nịnh nghĩ tới lời hẹn ba năm nên cũng chẳng quấn lấy cậu nhiều, cả hai vẫn giữa khoảng cách như cũ.

Nhưng Ôn Sơ Nịnh lại gặp được hai người quen.

Một người là Chung Nhan Nhan, hai người tình cờ được xếp chung phòng ký túc xá, chỉ khác là Ôn Sơ Nịnh học tiếng Anh còn Chung Nhan Nhan học tiếng Pháp.

Một người khác là Tạ Yến Lâm, y là nhà đầu tư cho một dự án nào đó ở Ngoại ngữ Hoài Xuyên. Ôn Sơ Nịnh gặp y ở văn phòng, nhưng lúc đó cô chỉ đi ngang qua, nghe có người gọi y là "Giám đốc Tạ", cụ thể là gì thì cô cũng chẳng để ý.

Lịch thi đấu của Trần Nhất Lan rất dày đặc, theo như Cảnh Ái Quốc nói thì đây là thời kỳ hoàng kim của cậu, phải tranh thủ thi càng nhiều càng tốt, liên tục cải thiện thành tích, đụng phải giải lớn còn phải lên Yên Kinh tập huấn nữa.

Cậu ấy về trường không nhiều, vì trường hai người cạnh nhau, vận động viên như họ lại có căn tin riêng, khẩu phần ăn được thiết kế theo khoa học nên Trần Nhất Lan thường rủ Ôn Sơ Nịnh tới ăn chung.

Trên bàn có ba nam sinh, Ôn Sơ Nịnh chỉ nhận ra Trần Nhất Lan và một người nữa trông quen quen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!