Chương 38: (Vô Đề)

Cuộc sống lớp 12 của Ôn Sơ Nịnh rất bận rộn, tỉnh S là một tỉnh lớn khi thi đại học, áp lực ở trường trọng điểm như Trung học số 1 vô cùng lớn, nhưng may mà các thầy cô ở đây đều rất để ý tới tình trạng của học sinh, tuy bận nhưng cũng xem như vui vẻ.

Năm nay Minh Đào đã có bạn gái, có mấy lần các bạn học bắt gặp, bảo anh Đào chạy xe điện chở một cô gái xinh đẹp tan ca. Dù Minh Đào cười mắng họ nhiều chuyện nhưng cứ cách vài ngày là lại mua bánh kẹo hoa quả cho học sinh.

Cô tiếng Anh Thôi Bình Bình thì càng khỏi phải nói. Cô giáo thích làm bấy, hay nướng bánh quy và bánh ngọt tại nhà rồi mang tới chia cho học sinh.

Đã lâu lắm rồi Ôn Sơ Nịnh không gặp Trần Nhất Lan.

Ngày này Thư Khả Bội cũng vùi đầu luyện đề, hai cô gái nhỏ tình sâu ý nặng, có lẽ vì biết sau lớp 12 sẽ phải chia xa nhau, một người tới Yên Kinh một người tới Hoài Xuyên nên rất đỗi quý trọng tình bạn lúc này.

Nhưng khi khối 12 vừa khai giảng chưa được bao lâu đã nghe tin thành phố chuẩn bị tổ chức Đại hội thể thao lần nữa.

Tuy nhiên khối 12 của họ không được tham gia, trường Trung học Lâm Giang 1 chỉ chọn vài học sinh từ lớp 10 và 11 đại diện đi thi.

Nhiều khi tan học buổi chiều, Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội đi dọc sân tập, nhìn những bóng dáng đang nhiệt huyết chạy nhảy kia rồi lại chợt ngẫm ra Đại hội thể thao lần trước đã là một năm trước rồi.

Ký ức chỉ vỏn vẹn hai tháng ấy vẫn còn mới mẻ như mới ngày hôm qua.

Sinh nhật năm nay của Ôn Sơ Nịnh rơi vào một thứ Sáu bình thường.

Ôn Sơ Nịnh về sau buổi học, chợt thấy trên bàn trong phòng mình có một kiện hàng.

Ôn Sơ Nịnh giật mình, quay đầu nhìn vào phòng bếp.

Vì bị Chu Mộng gọi điện thoại lải nhải, bảo con gái sắp thi tốt nghiệp rồi nên không thể nào cứ ăn đồ ăn ngoài được, thế là Chu Tuyển Dương đành phải đi học nấu ăn.

Lúc đầu nấu không ngon thật, nhưng Chu Tuyển Dương rảnh chẳng có gì làm nên cứ đánh nhau với xoong nồi, dần dà tay nghề cũng khá khẩm hơn.

Ôn Sơ Nịnh đi vào hỏi, "Cậu ơi, cái này là mẹ con gửi hả?"

"À con về rồi hả, không phải, mẹ con bảo cậu mua thêm mấy cuốn sách bài tập cho con thôi, cái này là Trần Nhất Lan mới đưa, thấy con chưa tan học nên nó về rồi."

"Về đâu ạ?" Ôn Sơ Nịnh ngẩn người.

"Chắc về chỗ huấn luyện đó, mới đi chưa bao lâu đâu. Hẳn là tới ga tàu cao tốc rồi." Chu Tuyển Dương thuận miệng nói rồi tiện thể lấp thêm một câu nữa, "Nếu giờ con xuống lầu, đi tàu điện ngầm số 4 nhiều khi sẽ gặp đấy. Cơ mà nói trước đấy nhé, cậu không đưa đi đâu, kẻo mai mốt con lại bảo cậu ủng hộ con yêu sớm."

Nghe vậy, Ôn Sơ Nịnh quăng luôn cặp sách, chưa kịp mở của kiện hàng mà chạy thẳng xuống nhà, ra trạm tàu điện ngầm.

May mà tuyến số 4 chạy thẳng tới ga cao tốc, nhưng hôm nay cô không tự học tối nên đụng ngay giờ cao điểm.

Tàu điện ngầm chật như nêm.

Ôn Sơ Nịnh chen vào nhưng vì trong tàu đã hết chỗ trống nên cô cố gắng nắm chặt một đoạn lan can, nhìn lướt qua một vòng, bắt gặp một bóng dáng cao ráo nổi bật giữa đám đông.

Áo hoodie dài tay màu đen, quần thể thao màu đen, khuôn mặt với đường nét sắc sảo, cái cổ trắng ngần toát lên một vẻ gợi cảm lạnh lùng.

Cậu tựa vào lan can, một tay vịn vào, tay kia cầm điện thoại nhắn tin.

Lúc cúi đầu chỉ thấy được góc nghiêng của cậu, thon gầy thanh tú, đường nét xương hàm rõ ràng, hàng mi dài khẽ rủ xuống.

Giữa biển người, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi là trái tim của cô cũng trở nên dịu dàng.

Ôn Sơ Nịnh chỉ đứng đó nhìn cậu, vì chạy một mạch xuống lầu rồi vừa hay tàu cũng tới nên cô cũng vội vàng lao vào, có lẽ vì chạy gấp nên cô cũng đang thở d. ốc.

— Chính khoảnh khắc ấy, Ôn Sơ Nịnh chợt nhớ tới 6km ngày ấy.

Lúc Trần Nhất Lan chạy về phía cô chắc cũng vội vàng như vậy nhỉ?

Điện thoại trong túi Ôn Sơ Nịnh rung lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!