Chương 37: (Vô Đề)

Tết năm nay, Ôn Sơ Nịnh được Chu Tuyển Dương đưa về nhà ông bà ngoại.

Lúc xuống lầu, Ôn Sơ Nịnh dừng lại ở tầng 4.

Uông Như không có ở nhà nhưng cũng chẳng nghe gì tới chuyện ngăn cản nữa, Ôn Sơ Nịnh cũng không rõ liệu những gì mình đã nói có tác động được tí nào không?

Uông Như vẫn là bác sĩ cấp cứu, nghe nói chú Trần thì vẫn đang dẫn dắt đội huấn luyện ở ngoài.

Tết năm nay, nhà Trần Nhất Lan vẫn vắng lặng như thường, thậm chí chẳng có chút không khí năm mới nào.

Nhà họ Chu khá giả, ông bà ngoại sống trong một căn nhà hai tầng kiểu Tây nằm ở một khu dân cư cao cấp giữa thành phố.

Ngày 29, không khí Tết đã nô nức, ngoài đường phố treo đầy đèn lồng đỏ. Khu dân cư lại càng rực rỡ hơn, đến cả đầu sư tử đá trước cổng cũng được quấn thêm khăn choàng đỏ.

Nhà ngoại sạch sẽ ấm áp, Chu Tuyển Dương còn thuê một dì giúp việc tới chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho hai người.

Vì ông bà chú trọng dưỡng sinh nên vẫn còn rất khỏe mạnh, bà ngoại nghe tiếng xe dừng ở trước nhà còn đặc biệt ra ngoài đón họ nữa.

Bà ngoại nhìn vào trong xe, "Tuyển Dương à, chị con không về hả?"

"Không ạ. Bên Anh không nghỉ Tết ta, chị ấy không được nghỉ đâu mẹ." Chu Tuyển Dương vừa lấy đồ trong cốp ra vừa giục Ôn Sơ Nịnh mau vào trong nhà cho ấm.

Ôn Sơ Nịnh vẫn phụ cậu xách đồ, bà ngoại quấn một chiếc khăn choàng lớn, mái tóc bạc trắng búi gọn đằng sau gáy, "Bé Nịnh để xuống đi con, để cậu con tự xách."

"Này, mấy người bắt nạt con đấy à?" Chu Tuyển Dương cười, quay đầu nói với Ôn Sơ Nịnh, "Không bê nổi thì cứ để đó đi."

"Con xách được mà."

Ôn Sơ Nịnh mỉm cười, xách một hộp bánh ngọt rồi níu tay bà ngoại đi vào trong.

Bà ngoại nhìn Ôn Sơ Nịnh với vẻ xót xa, "Có rảnh thì con nhớ tới đây chơi nhé! Mẹ con không về nhưng cũng chớ quên chỗ này. Bà với ông ngoại con cứ nhắc bé Nịnh nhà ta mãi…"

Mấy hôm nay cô ở lại nhà ông bà ngoại, bà ngoại đã bảo người dọn sẵn một căn phòng, phòng không rộng nhưng rất ấm cúng.

Ôn Sơ Nịnh chào ông ngoại rồi lên phòng trên tầng, dì giúp việc đang làm cơm tất niên, Ôn Sơ Nịnh ngã ra giường.

Cô hơi chán nên bèn mở WeChat của Trần Nhất Lan lên.

Cậu vẫn không đăng gì trên trang cá nhân nhưng thi thoảng vẫn gửi tin nhắn chúc cô ngủ ngon.

Chẳng biết đợt huấn luyện mùa đông đã xong chưa nữa.

Ngón tay Ôn Sơ Nịnh lướt trên bàn phím, [Trần Nhất Lan, cậu được nghỉ chưa? Đã 29 rồi, hôm nay là giao thừa đó.]

Trần Nhất Lan không trả lời, Ôn Sơ Nịnh bĩu môi nhưng nghĩ lại thấy cậu vất vả thật, mấy năm trước Tết cũng chẳng được về.

Ôn Sơ Nịnh lại nhắn tin cho Tôn Gia Diệu.

[TON: Đợt huấn luyện mùa đông của tụi tớ bị kéo dài, nhưng hôm nay kết thúc sớm, chiều mai phải tập tiếp nữa.]

Quả bóng nhỏ trong lòng Ôn Sơ Nịnh vỡ tan, chỉ còn đọng lại vị đắng chát.

Vài phút sau, Tôn Gia Diệu gửi một bức ảnh cho cô.

Trần Nhất Lan đang nằm trên thảm tập yoga gập bụng.

Cảm giác như đã lâu rồi không gặp cậu vậy.

Ôn Sơ Nịnh mở tấm ảnh lên xem, chợt thấy lòng hơi xót xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!