Chương 36: (Vô Đề)

Nhịp độ thi đấu của Ôn Sơ Nịnh rất dày đặc, ngày nào cũng kết thúc vào lúc hơn 5 giờ chiều, cô đi với Chung Nhan Nhan tới căn tin ăn cơm, bên khu phòng tắm thì phải xếp hàng, khi về tới ký túc xá đã hơn 8 giờ.

Buổi chiều có nhân viên tới thông báo tiến trình thi đấu của tuần thứ hai.

Theo thứ tự là bài thuyết trình theo chủ đề tự chọn, biện luận theo đề tài bốc thăm và một tiết mục kịch nói theo hình thức nhóm.

Kết quả sẽ được công bố rất nhanh, vào tối ngày cuối cùng, trong lễ bế mạc tổ chức ở lễ đường lớn sẽ trao giải cho ba mươi thí sinh xuất sắc nhất. Những thí sinh đến từ Yên Kinh đa phần đều được gọi người nhà tới dự.

Hôm đó, ba người trong ký túc xá đã ra ngoài hết.

Ôn Sơ Nịnh ăn cơm một mình ở căn tin, về ký túc xá trước. Cô nhìn giờ, đã hơn 6 giờ tối rồi.

Chắc Trần Nhất Lan cũng tập xong rồi nhỉ?

Ôn Sơ Nịnh phân vân một hồi, cuối cùng vẫn bấm máy gọi cậu.

Cô đứng dưới lầu ký túc xá, hai bên đường trồng một loại cây không biết tên, mùa đông đìu hiu, cây cối cũng bị phủ một lớp sương mờ.

Tay cô lạnh tới tê buốt.

Mỗi giây chờ đợi kết nối đều dài đằng đẵng.

Lát sau, Trần Nhất Lan nghe máy, hơi thở hơi không ổn định.

"Cậu chưa tập xong hả? Tớ làm phiền cậu à?" Ôn Sơ Nịnh nghe tiếng hít thở từ trong điện thoại, vô thức hỏi.

"Đang suy nghĩ…" Trần Nhất Lan chạy chậm ra ngoài, thở hắt một tiếng rồi nói như đang cười, "Có phải cậu quên mất tớ rồi không, tớ đang chờ tin vui từ cậu đây."

Ôn Sơ Nịnh mỉm cười, "Tối nay là lễ bế mạc rồi, sẽ công bố TOP 30… Tớ mua vé về nhà 10 giờ sáng mai."

"Ừ, đợt huấn luyện mùa đông của tớ vẫn chưa kết thúc." Trần Nhất Lan nói, "Mai tớ dậy sớm đưa cậu tới ga tàu nhé."

"Tớ có phải con nít đâu, tự tìm đường được mà."

"Nhỡ cậu bị lạc thì sao?"

"Sao mà lạc được, tớ biết xem bản đồ mà, tàu điện ngầm cũng dễ đi nữa…"

"Ôn Sơ Nịnh." Cậu đột nhiên gọi cô.

Tiếng bước chân nhỏ dần, hình như cậu đã tới chỗ yên tĩnh hơn.

"Sao vậy?"

Ôn Sơ Nịnh hít vào một hơi, không khí lạnh tràn vào lồng ngực, thở ra thành một làn sương trắng ấm áp.

"Thế thì mai cùng ăn bữa sáng đi." Trần Nhất Lan nói, "Đừng bảo với tớ là không được, cậu nghe mà không hiểu hả?"

"Gì cơ?" Nhịp tim Ôn Sơ Nịnh khựng lại, dường như có một đáp án rất sống động.

"Ý là, muốn gặp cậu một lần trước khi cậu về đấy," Trần Nhất Lan đáp, "Tớ dậy sớm tới đón cậu nhé."

"Ừ."

"Ừm, tớ về đây."

"Ừm… Trần Nhất Lan."

"Hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!