Trần Nhất Lan đẩy cửa phòng ra, cắm thẻ từ vào, đèn âm tường trong phòng lập tức sáng lên. Cậu bật lò sưởi, trong phòng ấm lên ngay.
Suốt dọc đường đi chân Ôn Sơ Nịnh hơi tê dại, hóa ra mùa đông ở phía Bắc lạnh đến vậy.
"Cậu… Cậu có về không?"
Hai người đứng trong một căn phòng không lớn lắm, kiểu phòng giường đôi, không hiểu sao bầu không khí hơi lạ.
Cô đứng bên giường, Trần Nhất Lan đứng đối diện cô, không khí ấm áp lan tràn trong phòng. Rèm cửa khép hờ, bên dưới tầng 6 có một chiếc cầu vượt dành cho người đi bộ, lờ mờ có thể nhìn thấy ánh đèn phía xa.
Cô rất sợ khi phải ở lại một mình trong căn phòng xa lạ này, nhưng cũng chẳng thể trông mong điều gì khác được.
Thậm chí cô còn nhìn lướt qua khắp căn phòng, thầm nghĩ có nên chốt thêm chốt xích trên cửa hay kéo ghế ra chặn không nữa.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Trần Nhất Lan lấy điện thoại ra xem.
"Không về được rồi, ký túc xá đợt huấn luyện mùa đông này đóng cửa lúc 9 giờ." — Cậu nói thật, giờ giấc sinh hoạt của vận động viên rất nghiêm ngặt, 10 giờ tối là phải tắt đèn đi ngủ, 6 giờ sáng dậy tập.
Dù mai được nghỉ, không cần học thể lực nhưng ký túc xá vẫn có giờ giới nghiêm.
Giờ là 8:30, từ đây về nơi huấn luyện phải mất gần một tiếng.
"Đói không?"
Trần Nhất Lan hỏi cô.
"Hơi hơi."
Đồ ăn ở ga tàu không ngon lắm, lúc tối Ôn Sơ Nịnh chẳng ăn nhiều, Trần Nhất Lan thấy hết.
"Đi thay bộ đồ ấm hơn rồi ra ngoài ăn chút gì đó, ăn xong nghỉ sớm thôi."
"… À."
Ôn Sơ Nịnh cảm thấy đầu óc mình như đang ngâm trong nước nóng.
Một dòng nước ấm áp kỳ lạ chảy qua khiến cô cảm thấy mọi chuyện đều hết sức hoang đường.
Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống, chậm rãi mở vali của mình ra.
Ở trong có vài chiếc áo khoác và quần dài, sau khi trải nghiệm cái lạnh cắt da cắt thịt ở phương Bắc, lần này cô lấy ra một chiếc quần giữ nhiệt và quần dài màu be, cầm vào phòng tắm thay.
Thay xong, cô nhìn vào gương, thấy mặt mình đỏ bừng nên áp mu bàn tay vào nhưng chẳng có tác dụng gì cả.
Trần Nhất Lan không giục, cô lại lề mề thêm một lát, chỉnh tóc, vuốt lại phần mái, cuối cùng vẫn từ bỏ. Nhưng trước khi ra ngoài, cô nghĩ tới việc Trần Nhất Lan ở lại, trái tim lại đập như muốn nổ tung.
Ôn Sơ Nịnh hít sâu mấy lần mới mở cửa đi ra.
Trần Nhất Lan vẫn tỏ thái độ như thường.
Chỉ là lúc đi ra khỏi khách sạn có nhắc cô quấn lại khăn choàng.
Chỗ này thuộc khu trung tâm, lại gần mấy trường Đại học ở Yên Kinh, các cô gái trẻ ăn mặc rất thời thượng. Ôn Sơ Nịnh nhìn người ta mà ghen tị, người ta cũng mặc quần tất mỏng với bốt cao.
Trần Nhất Lan đi phía ngoài cô, giúp cô chắn được một ít gió lạnh.
Ôn Sơ Nịnh chọn một quán gà rán gần đó để ăn tối, lúc cả hai đi bộ về khách sạn có băng qua một đoạn đường hầm dài.
Xe cộ qua lại tấp nập, Yên Kinh với Lâm Giang khác hẳn nhau. Ở Lâm Giang rất ít khi thấy những công trình mái ngói đỏ cong, Ôn Sơ Nịnh thấy hơi lạ lẫm, "Chiều mai mới được tới báo danh, hay là mai mình ra đây chơi một chút đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!