Đợt đăng ký vòng chung kết sẽ kết thúc trong tuần này.
Ôn Sơ Nịnh mở trang web chính thức lên xem thử, vòng chung kết được tổ chức tại một trường Đại học ở vùng ngoại ô Yên Kinh, phí đăng ký đã bao gồm chi phí ăn ở, ăn uống có thể chọn ở ngoài hoặc trong căn tin.
Ôn Sơ Nịnh nhìn phí đăng ký, chưa tới 5000 đồng.
Ôn Sơ Nịnh nhìn đồng hồ, quyết định gọi điện thoại cho Chu Mộng.
Cô gọi video cho mẹ.
Hơn 10 giờ tối trong nước là buổi chiều ở Anh.
Chu Mộng đang bước ra khỏi văn phòng, Ôn Sơ Nịnh thấy trời đã nhá nhem, bà đã đổi kiểu tóc thành tóc xoăn dài, trang điểm nhẹ, tự tin và xinh đẹp.
"Sao thế bé Nịnh?" Chu Mộng cầm điện thoại bằng tay trái, tay phải đang khoác áo khoác và túi xách.
"Mẹ ơi, con có tham gia một cuộc thi, vào tới vòng chung kết rồi. Chung kết là trại đông…"
"Thế thì con cứ thi cho tốt đi, trại đông ở đâu? Con còn nhỏ, đi nhiều một chút để mở mang cũng tốt."
"Ở Yên Kinh ạ."
"Ở đó hả, ở đó mùa đông hơi lạnh nhé, bé Nịnh nhớ mang quần áo theo đấy. Đăng ký đi, mẹ ủng hộ con, bao nhiêu tiền vậy?"
"5000."
"Ừ, con cứ thi cho tốt đi, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Chu Mộng nói, "Ở bên đó đã hơn 10 giờ đêm rồi, con đi ngủ sớm đi."
"Vâng."
Ôn Sơ Nịnh gật đầu, Chu Mộng cúp máy.
Cô ngồi trước bàn học, trong phòng yên ắng, cô lặng lẽ mở cặp ra chuẩn bị ôn lại các môn Xã hội, kết quả chưa được bao lâu điện thoại đã rung lên.
Chu Mộng chuyển cho cô 30 nghìn.
Còn gửi tin nhắn WeChat cho cô —
[Chăm sóc bản thân cho tốt nhé, có chuyện gì cứ bảo cậu con.]
[Vâng.]
Chọn tới chọn lui, vẫn thấy Chu Mộng là người thương cô.
Bà chỉ quá bận với công việc — Nhưng nếu không bận làm, bà cũng chẳng thể mang lại điều kiện sống đầy đủ như bây giờ cho cô.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, Ôn Sơ Nịnh chợt hiểu ra, bấy lâu nay cô cứ mải mơ tưởng tới tình thương bị thiếu của người cha mà quên mất Chu Mộng. Từ sau khi ly hôn, bà một mình nuôi cô, nếu bà không làm việc thì sao nuôi cô lớn được chứ?
Từ nhỏ tới lớn, Chu Mộng chưa bao giờ để cô thiệt thòi về mặt tiền bạc.
Ôn Sơ Nịnh đăng ký tham gia vòng chung kết.
Nhưng đây là lần đầu tiên Ôn Sơ Nịnh đi xa nhà một mình.
Năm nay thành phố Lâm Giang đón không khí lạnh sớm, lại bùng phát dịch cúm mùa, cả thành phố được nghỉ đông sớm hơn vài ngày. Vốn Tết là vào cuối tháng 2, nghỉ Tết thường phải đợi tới giữa tháng, vậy mà giờ mới cuối tháng 1 đã được nghỉ rồi.
Lúc Ôn Sơ Nịnh về tới nhà đã là hơn 5 giờ chiều.
Mùa đông, trời tối sớm, người đi đường đều quấn khăn áo dày cộm, bước chân vội vã. Trong khu nhà, khung cảnh trơ trụi như phủ một lớp sương xám mờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!