Chương 33: (Vô Đề)

Sau lễ Quốc Khánh, dường như mọi thứ đã trở về quỹ đạo, chỉ là ngay ngày đầu tiên quay lại trường, Ôn Sơ Nịnh lại cảm thấy lòng mình trống trải hẳn. Hai bàn sau vẫn còn ở đó nhưng đã bị các bạn học khác chất đầy sách.

Trước Đại hội thể thao, đám con trai trong lớp còn khá hào hứng và náo nhiệt, giờ đã hết, kỳ nghỉ lễ cũng đã qua, cuộc sống dường như chẳng còn gì để mong chờ nữa.

Lý Hồng Lan đang viết lên bảng, giọng nói vang vọng trong phòng học, "Cho x2+y2=9 giao với đường thẳng L tại hai điểm A và B…"

Bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng reo hò phấn khích của đám con trai.

Ôn Sơ Nịnh nhìn ra ngoài.

Ở sân bóng xa xa, một nhóm thiếu niên mặc áo ngắn tay đang chạy băng băng, reo hò phấn khích vì một cú ném 3 điểm tuyệt đẹp.

Ôn Sơ Nịnh nhìn về phía ấy, bất chợt nhớ tới một khoảnh khắc nào đó, Trần Nhất Lan chạy trên đường chạy màu nâu đỏ, dáng người rắn rỏi đầy sức sống. Cậu vô tình quay đầu về phía cô, kéo áo lên lau mồ hôi.

Sau đó thấy cô ngồi ở sân tập, khóe môi cong lên, bước tới phía cô trong ánh nắng.

Hai bàn sau trống rỗng, chẳng có cậu thiếu niên nào ném cục giấy từ phía sau lên, ném cho cô một thanh kẹo sữa nho cả.

Ôn Sơ Nịnh nhất thời hơi ngẩn người ra, lúc ngẩng đầu lên lại, Lý Hồng Lan đã giải xong một đề, bảo các bạn học làm bài tập.

Ôn Sơ Nịnh thấy đề này hơi quen quen, vội lật sách Toán ra đúng trang ấy, quả nhiên trong đó kẹp một tờ giấy nháp.

Trên giấy nháp là hình vẽ góc nghiêng gương mặt của cậu thiếu niên, cô vẽ không đẹp nhưng vẫn nhận ra được đôi phần.

Ôn Sơ Nịnh khẽ mỉm cười.

Buổi chiều khi tan học, Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội đều không hẹn mà cùng chọn ở lại tự học. Giờ nghỉ lúc tan tầm, cả hai cùng làm bài tập một lúc rồi định ra ngoài mua sandwich ăn tạm.

Nhưng lúc hai người cầm bánh từ siêu thị trong trường quay về, đi ngang qua sân tập, cả hai đều im lặng.

Thư Khả Bội mở hộp bánh sandwich ra, kéo Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống băng ghế dài trong sân trường.

"Haizz."

Hai cô gái tuổi mới lớn chẳng cần nói gì cũng hiểu thấu lòng nhau.

"Tớ có kết bạn WeChat Tôn Gia Diệu, hỏi cậu ấy là sau này tính học trường nào." Thư Khả Bội cắn sandwich, thở dài.

Cô gái từ trước tới giờ luôn cởi mở cũng vì thế mà buồn cả kỳ nghỉ.

"Cậu ấy đi đâu vậy?" Ôn Sơ Nịnh không biết kế hoạch của Tôn Gia Diệu.

"Cậu ấy muốn được tuyển thẳng tới Yên Kinh." Thư Khả Bội nói, "Cậu ấy muốn học Đại học Thể thao Yên Kinh."

Ôn Sơ Nịnh yên lặng chốc lát, chẳng biết nên nói gì.

Hai người ngồi cạnh nhau trên băng ghế ăn hết bánh sandwich, quay về lớp.

Trong giờ sinh hoạt, Minh Đào bảo các học sinh viết tên trường mục tiêu của mình dán trên bàn.

Ôn Sơ Nịnh nghiêm túc viết Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên.

Ban đầu Thư Khả Bội cũng viết là Đại học Hoài Xuyên, nhưng cuối cùng lại xé bỏ như thể đã quyết định điều gì đó.

Ôn Sơ Nịnh nhìn Thư Khả Bội viết lại một dòng mới —

Đại học Yên Kinh.

Tuổi 17 là cái tuổi rất non nớt, có thể là bốc đồng, nhưng cũng chính vì có sự can đảm bất chấp mọi thứ ấy mới khiến tuổi trẻ luôn hăng hái, kiên cường, dám dấn thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!