Hôm sau khi Ôn Sơ Nịnh tỉnh dậy, trời đã xế chiều. Cô hơi đau đầu, cổ họng khô khốc, đến cả mũi cũng nghẹt cứng.
Chắc là bị gió thổi trúng nên cảm rồi. Ôn Sơ Nịnh lảo đảo lần mò tìm thuốc cảm trong tủ, lục một lúc lâu vẫn không thấy, thế là chẳng buồn thay quần áo mà xuống lầu mua thuốc luôn.
Nhưng mới mở cửa ra đã thấy cửa tầng 4 cũng mở.
Ôn Sơ Nịnh mặc quần đùi áo thun ở nhà, chân xỏ dép lê, nhìn Trần Nhất Lan đang mở cửa.
Cậu không đi bơi.
"Sao cậu lại ở nhà…"
Vừa cất lời, giọng cô khàn đặc, Ôn Sơ Nịnh lại ho vài tiếng.
"Bị gì vậy?" Trần Nhất Lan đóng cửa nhà, bước lên mấy bước tới trước mặt Ôn Sơ Nịnh, bàn tay to áp lên trán cô. Vừa chạm vào nhiệt độ ấy, cậu không chần chừ, "Đi truyền dịch thôi."
"Truyền ở đâu…"
Đầu óc Ôn Sơ Nịnh mơ màng, suy nghĩ một hồi mới nhớ ra hình như tiệm thuốc dưới lầu không có dịch vụ truyền dịch.
"Ở ngoài khu nhà có một phòng khám cộng đồng, đi nổi không?"
Trần Nhất Lan hỏi cô, thấy cô yếu ớt như thế, trong lòng cậu không khỏi hối hận vì tối qua đưa cô về mà không kiểm tra kỹ càng.
"Đi được," Ôn Sơ Nịnh lảo đảo lùi về sau một bước, "Cậu khỏi cõng tớ, hôm nay cậu đã cõng tớ cả quãng đường rồi, có phải vì tớ nặng quá nên hôm nay cậu chưa hồi sức lại được không vậy…"
"Nói linh tinh gì vậy." Trần Nhất Lan bị cô chọc cười, khẽ cười một tiếng rồi đi ở đằng trước, bảo Ôn Sơ Nịnh đi theo. Cậu dẫn cô tới phòng khám cộng đồng truyền dịch.
2 giờ chiều, nắng rất ấm, Ôn Sơ Nịnh đi cạnh Trần Nhất Lan, được hai bước thì hắt xì một cái, ba bước lại ho một tiếng, cô vô thức giữ khoảng cách với cậu.
Kết quả có một chiếc xe đạp chạy ngang, Trần Nhất Lan kéo cô lại, "Sao đi xa thế, tớ có sợ bị cậu lây bệnh đâu?"
"Nếu lây cho cậu thì lại ảnh hưởng tới chuyện tập luyện của cậu mất…"
"Thế thì cậu có thể xem như tớ có thể chất tốt đi." Trần Nhất Lan nhìn cô, "Được rồi, tớ không sợ cậu lây đâu."
Ôn Sơ Nịnh ngẩn người ra, ở ngoài có mấy người già đang tắm nắng, vì là ngày nghỉ nên trong khu nhà công vụ có rất nhiều đứa trẻ được nghỉ đang ríu rít đuổi nhau.
Hai người sóng vai bước đi, trong thoáng chốc, Ôn Sơ Nịnh nhớ tới thời còn bé.
Thế giới này chưa bao giờ thiếu những đứa trẻ rượt đuổi nhau, lứa này lớn lên rồi sẽ có lứa khác tiếp nối những ngày tháng vui vẻ ngây ngô ấy.
Ôn Sơ Nịnh quay đầu nhìn một cô bé đang khóc thút thít bên bồn hoa, tự nhiên bật cười.
"Tớ nhớ hồi tớ còn nhỏ ấy."
"Sao?"
"Hình như là mẹ tớ dẫn tớ tới nhà cậu ăn cơm, tớ lén nhét một cục xương gà trong ống quần, sợ bẩn nên tớ còn ôm vào nhà vệ sinh rửa bằng xà phòng bốn năm lần. Rồi sau đó lại chạy xuống lầu cho con chó của ông Vương ăn. Con chó không chịu ăn, tớ cũng ngồi đó khóc như thế."
Ôn Sơ Nịnh nhìn cô bé đang khóc, tay vẫn cầm món đồ chơi.
Trần Nhất Lan cũng nhìn thoáng qua, "Thế thì cậu đỡ hơn nhiều đấy, lúc còn bé lần nào cậu khóc cũng có tớ ở cạnh mà?"
"Ừ ha…" Ôn Sơ Nịnh bĩu môi.
"Bị sốt tới ngốc luôn rồi hả?"
Trần Nhất Lan khẽ hừ một tiếng, dẫn cô tới phòng khám cộng đồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!