Chương 30: (Vô Đề)

Ôn Sơ Nịnh đáp vài câu lấy lệ, thi thoảng Ôn Hứa cũng góp lời, có lẽ vì không có Hứa Yến nên bầu không khí trong xe cũng xem như thoải mái.

Ôn Thiệu Huy lái xe hết hai, ba tiếng mới tới nơi.

Đúng là xa nội thành thật.

Trên đường Ôn Thiệu Huy còn bảo, "Bé Nịnh à, con còn nhớ chú Trương hồi trước không? Chú đồng nghiệp cũ của cha đấy, khu du lịch này là do chú ấy mở."

Ôn Sơ Nịnh hơi mờ mịt, ký ức với Ôn Thiệu Huy đã đứt quãng từ sau năm cô 6 tuổi rồi.

Chú Trương này chắc cũng chỉ gặp cô một hai lần lúc còn bé thôi.

"Cha ơi, có phải chú Trương mà Tết năm ngoái hẹn cha ăn cơm không?" Ôn Hứa hỏi.

"Ừ, là chú ấy đấy."

Ôn Thiệu Huy cười lúng túng.

Ôn Hứa lại luyên thuyên thêm vài câu, Ôn Sơ Nịnh thì ở cạnh im lặng lắng nghe, không biết chen vào đâu.

Điện thoại trong tay cô hơi rung lên, là Trần Nhất Lan gửi một video ngắn tới.

Cậu đã tập xong, đi ra khỏi trung tâm huấn luyện, ngoài cửa sổ là những tán cây xanh tốt, trời trong nắng ấm. Ôn Sơ Nịnh cũng vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hôm nay thời tiết rất đẹp.

Hắn đã luyện tập kết thúc, theo trung tâm huấn luyện đi ra đến, kính ngoài cửa sổ cây xanh tươi tốt, trời trong rảnh nắng ấm, Ôn Sơ Nịnh cũng vô thức nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, hôm nay thời tiết rất đẹp.

Trên mặt kính phản chiếu lại bóng dáng của Trần Nhất Lan.

Trần Nhất Lan cứ như chỉ tiện tay chia sẻ ánh nắng hôm nay với cô.

Ôn Sơ Nịnh chậm rãi gõ, hôm nay tớ lên núi với cha.

Trần Nhất Lan không trả lời.

Đường hơi xa, Ôn Hứa chơi điện thoại một lúc rồi lấy một hộp khoai tây chiên từ trong ba lô ra, đưa cho Ôn Sơ Nịnh.

"Chị ơi."

"Cảm ơn nhé."

Ôn Sơ Nịnh hơi ngỡ ngàng, nhưng vẫn nhận lấy.

Năm nay Ôn Hứa mới lên lớp 7, nhân lúc không có Hứa Yến, nó phàn nàn rằng mẹ đăng kí cho mình quá nhiều môn, cuối tuần mà chẳng có thời gian rảnh ra ngoài chơi với bạn bè nữa.

"Cha ơi, cha có thể nói với mẹ việc con không muốn học Olympic Toán không, con muốn học vẽ cơ."

"Đó là vì tốt cho con mà, con học lớp chuyên nên áp lực nhiều, tới khi lên đại học sẽ khỏe hơn thôi."

Ôn Thiệu Huy pha trò cho qua, Ôn Hứa thì bĩu môi, tỏ vẻ không vui cho lắm.

Ôn Sơ Nịnh chưa từng trải qua áp lực như thế.

Khu nghỉ dưỡng nằm ở lưng chừng núi, ở đây được chính phủ phát triển, có thác nước, núi non, chung quy là muốn k. ích thích kinh tế địa phương. Chú Trương mà Ôn Thiệu Huy nhắc đang mở một nhà hàng nông trại ở đây.

Khu nghỉ dưỡng rất rộng, có kiến trúc giả cổ, hồ nước, đằng sau còn có cả ao cá.

Người lớn tuổi khá thích ở đây, rời xa phố xá sầm uất, đồ ăn là rau củ tươi sạch, cảnh vật vẫn còn nguyên sơ xinh đẹp.

Ôn Thiệu Huy dẫn hai đứa con gái đi câu cá, Ôn Hứa không có hứng thú lắm, Ôn Sơ Nịnh cũng chẳng mặn mà gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!