Lúc rời khỏi nhà Tôn Gia Diệu thì đã hơn 9 giờ tối.
Cả đám thiếu niên ăn uống linh đình, buông thả trong những ngày cuối hè, Tôn Gia Diệu thì uống tới xỉn ngất ngây.
Mẹ Tôn Gia Diệu đỡ cha Tôn đã say khướt vào nhà, mặt ông đỏ bừng, hào khí ngút trời mà giơ chiếc ly rỗng lên, dõng dạc nói, "Tụi con là tương lai của đất nước, là hy vọng của nước nhà đấy…"
"Ông đi ngủ giùm đi, đúng là phiền kinh." Mẹ Tôn nghiến răng cấu ông một cái, đẩy ông vào trong. Lúc này chỉ còn mỗi Trần Nhất Lan và Ôn Sơ Nịnh là tỉnh táo.
Ôn Sơ Nịnh và Trần Nhất Lan tính giúp dì Tôn dọn dẹp sân thượng nhưng dì Tôn nằng nặc không cho, bắt cả hai nhanh về nhà nghỉ ngơi.
Ra khỏi khu biệt thự nhỏ, tiếng ồn ào và huyên náo dường như đã trôi qua thật lâu, gió đêm lướt qua hàng cây cảnh hai bên đường, mang theo một vẻ tĩnh mịch mênh mông rất lạ.
Tới ngã tư, Trần Nhất Lan hỏi cô, "Về đâu?"
"Về khu nhà công vụ đi."
Đồ đạc đã được Chu Mộng chuyển qua đó cả rồi, cậu thì đi tham gia tọa đàm gì đó, chắc phải khuya lắm mới về.
Thực ra cô cũng có vài suy nghĩ… Không hiểu sao lại muốn ở bên cạnh cậu lâu hơn một chút, Ôn Sơ Nịnh rất quý trọng những khoảnh khắc thế này.
"Ừ."
Trần Nhất Lan vẫn như vậy, đút hai tay vào túi quần đáp một tiếng, có hơi lơ đễnh.
Ôn Sơ Nịnh đi theo bên cạnh cậu, ánh đèn đường kéo dài bóng của hai người, cả hai sóng vai nhau trên con đường về nhà.
Rất nhiều lời cất trong tim vì cuộc gặp lại đột ngột này mà nhen nhóm lên, muốn nói nhưng lại ngại. Có lẽ cũng vì 17 là cái tuổi vừa ẩm ương vừa ngọt ngào, chỉ một ánh mắt, một cái chạm khẽ mà trái tim cũng nhạy cảm hơn.
Lạ thật… Sao trước đây khi gặp Trần Nhất Lan mình không như vậy nhỉ? Như ngụm nước có ga ướp lạnh đầu tiên vậy, bọt khí nổ tí tách trong miệng rồi mới có vị ngọt xộc lên.
Ôn Sơ Nịnh mượn ánh đèn đỏ nhìn cậu một cái, thân hình cậu đã cao lớn săn chắc hơn trước nhiều, đường nét cơ bắp đều rất vừa vặn, vì luyện tập lâu dài mà trên người cậu luôn toát ra một loại khí chất nổi bật, là sức mạnh, cũng là sự thẳng thắn và kiên định.
Cảm nhận được ánh mắt đó, Trần Nhất Lan nhìn cô một chút, Ôn Sơ Nịnh lại thản nhiên như không.
"Hay tớ cho cậu ôm một cái nhé," Trần Nhất Lan khẽ cười, "Cậu cứ nhìn thoải mái đi, tớ đâu có ý kiến gì."
Nói xong, Trần Nhất Lan đứng chắn hẳn trước mặt cô, cậu cao hơn cô một cái đầu nên phải hơi cúi người xuống.
Một gương mặt tuấn tú phóng to trước mắt, Ôn Sơ Nịnh bất ngờ đối diện ánh mắt của cậu, cậu nhìn thẳng vào mắt cô, thậm chí cô còn thấy được bóng mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen láy ấy.
Gió đêm mát lạnh lướt qua, thổi một lọn tóc của cô lướt qua cằm cậu, mềm mềm ngứa ngứa, thoang thoảng mùi xà phòng.
Ôn Sơ Nịnh muốn tránh ánh mắt đó, thế là cậu bèn cúi xuống, hướng mặt theo động tác của cô.
"… Cậu nhìn cái gì!"
"Nhìn cậu."
"Tớ có gì mà nhìn…"
Quái lạ, sao đèn đỏ vẫn chưa hết, nhưng trong lòng lại thầm muốn đèn đỏ kéo dài thêm chút nữa.
Trần Nhất Lan tỏ vẻ hơi cợt nhả, ánh mắt nhìn cô như đang nói "Đồ vô lương tâm", "Chậc, tụi mình đã không gặp nhau bốn trăm ngày rồi, nhìn một chút cũng không được nữa à?"
"… Chẳng phải trong đội của các cậu cũng có con gái sao?"
Câu này là buột miệng thốt ra, nói xong, Ôn Sơ Nịnh lại hối hận ngay.
Trần Nhất Lan đứng thẳng người dậy, dáng vẻ rất thảnh thơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!