Chương 29: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ 1 tháng 10 này, Trần Nhất Lan có về Hoài Xuyên một lần, bảo là đi thu dọn ký túc xá, Ôn Sơ Nịnh hỏi có phải cậu sẽ ở lại đây luôn không.

Trần Nhất Lan gửi cho cô một cái meme lườm nguýt, kèm một câu: Gặp tại Đại học Hoài Xuyên.

Thấy mấy chữ đằng sau, Ôn Sơ Nịnh lập tức rơi vào nỗi buồn.

Khoảng cách từ cô tới Ngoại ngữ Hoài Xuyên vẫn còn một khoảng rất xa, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc được tới Hoài Xuyên cùng cậu, Ôn Sơ Nịnh lại thấy có động lực đến lạ.

Chỉ mới bắt đầu năm thứ hai của cấp 3 thôi mà, mọi thứ vẫn còn hy vọng.

Ôn Sơ Nịnh hỏi cậu cơ sở trường ở Lâm Giang nằm ở đâu, Trần Nhất Lan cũng tiện tay gửi cho cô một dòng địa chỉ.

Ôn Sơ Nịnh chưa bao giờ nghe tới chỗ này, tra cứu một hồi mới phát hiện cách nội thành hơi xa.

Cũng đúng, họ huấn luyện khép kín mà.

Trần Nhất Lan trả lời một câu: Cuối tuần được về nhà.

Trái tim vừa nhấc lên lại rơi xuống.

Ôn Sơ Nịnh không có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh bảy ngày, Ôn Thiệu Huy có gọi cho cô, bảo hiếm khi cuối tuần nên muốn dẫn cô đi chơi.

Ôn Sơ Nịnh do dự mấy lần, thực ra không muốn đi lắm, nhưng Ôn Thiệu Huy cứ cười ha hả như có ý muốn xí xóa chuyện "nước đào" lần trước.

Người lớn luôn như vậy, Ôn Sơ Nịnh cầm điện thoại, cứ luôn như thế, nghĩ mình là người lớn thì có đặc quyền, làm sai gì cũng có thể xem như chưa từng xảy ra, còn con nít là không ngoan.

Ôn Thiệu Huy bảo dẫn họ lên một khu du lịch sinh thái trên núi ăn cơm, hình như còn sợ Ôn Sơ Nịnh từ chối nên cố tình nói chỗ đó phong cảnh đẹp, có thể giúp học sinh như họ thư giãn sau giờ học căng thẳng.

Lúc đó Ôn Sơ Nịnh chưa trả lời chính xác là có đi hay không, chỉ bảo để xem sao.

Ôn Sơ Nịnh còn trêu cô, "Bé Nịnh nhà ta bận thế."

Ôn Sơ Nịnh cúp điện thoại, câu đùa ấy như đánh thức ký ức thuở bé của cô.

Lúc đó cô còn học Taekwondo, Ôn Thiệu Huy tới đón, một tay giúp cô cầm cặp, tay kia nắm tay cô, cũng dùng giọng điệu đùa giỡn ấy nói "Bé Nịnh nhà ta giỏi quá".

Có lẽ vì giọng điệu quen thuộc đã khiến Ôn Sơ Nịnh hơi mềm lòng, cô lại nghĩ có khi nào mình quá nhỏ nhen với chuyện "nước đào" hay không.

Đúng lúc Chu Tuyển Dương đang ở nhà, Ôn Sơ Nịnh nhìn anh ta, hơi lưỡng lự.

"Nói đi." Chu Tuyển Dương rót ly nước, trước mắt bày đầy báo và tạp chí.

Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống, "Cậu ơi, cha con bảo dẫn con ra ngoài chơi, con đi được không?"

"Muốn thì cứ đi thôi."

Chu Tuyển Dương lật tờ báo.

"Vâng."

Ôn Sơ Nịnh gật đầu, như trút được gánh nặng, sau đó trở về phòng.

Chu Tuyển Dương cầm tờ báo, đột nhiên không còn tâm trạng để đọc tiếp nữa.

Là em trai của Chu Mộng, anh ta ghét tên đàn ông ấy, nhu nhược, dễ mềm lòng, người bị tổn thương trong cuộc hôn nhân tan vỡ này chỉ có Chu Mộng và Ôn Sơ Nịnh thôi.

Nhưng là cậu của Ôn Sơ Nịnh, anh ta cũng không thể cản Ôn Sơ Nịnh đi gặp Ôn Thiệu Huy được. Lúc đó Chu Mộng cũng bảo dù hôn nhân đã chấm dứt nhưng bà không muốn làm một người xấu xa độc đoán.

Chẳng ai nói cho Ôn Sơ Nịnh biết nguyên nhân Chu Mộng và Ôn Thiệu Huy ly hôn, vì thế trong lòng Ôn Sơ Nịnh, cô chỉ tưởng cha mẹ tách nhau ra vì bận công việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!