Chương 28: (Vô Đề)

Trước khi nghỉ lễ Quốc Khánh, Ôn Sơ Nịnh đang làm đề Toán thì chợt nghe Tôn Gia Diệu đằng sau nhắc chuyện sắp phải về trường.

Trần Nhất Lan lười biếng đáp lại một tiếng, mới chạy xong mà trông vẫn còn ngái ngủ lắm.

Ôn Sơ Nịnh ngồi phía trước, bàn tay cầm bút hơi khựng lại.

Đại hội thể thao đã kết thúc gần một tuần, cô đoán việc Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu phải về từ trước rồi.

Ôn Sơ Nịnh có nghe cậu kể rằng cậu và Tôn Gia Diệu đang tham gia huấn luyện đại diện quốc gia trong vòng một năm, tới mùa hè năm sau sẽ có một giải vô địch, đi hay ở đều nhờ thành tích lần này quyết định.

Hai tháng ngắn ngủi trôi qua chóng vánh.

Có lẽ vì sắp tới kỳ nghỉ nên không khí trong lớp cũng trở nên náo nhiệt hơn.

Ôn Sơ Nịnh yên lặng nằm nhoài trên bàn, rõ ràng là phải làm bài tập nhưng lại không kìm được mà lắng nghe hai người nói chuyện.

Nhưng Tôn Gia Diệu chỉ tiện miệng nhắc một câu rồi chuyển sang chủ đề khác luôn.

Trong lòng Ôn Sơ Nịnh cực kỳ ảo não.

Cộng thêm việc hôm nay cô tới tháng, vẫn như mọi lần, ngày đầu tiên là đau bụng nhất, sức đề kháng giảm, mặt còn nổi vài cục mụn nhỏ, cả người trông có phần uể oải.

Thư Khả Bội thì thầm, "Nghỉ Quốc Khánh xong là còn ba tháng nữa sẽ tới kỳ nghỉ đông đấy."

Nghỉ đông còn gặp nhau được không nhỉ?

Nhưng Tết năm ngoái Ôn Sơ Nịnh cũng chẳng thấy cậu về.

"Không chắc nữa, họ tập ghê lắm."

"Tết cũng không về luôn à?"

"Có thể."

"Ôi."

Thư Khả Bội thở dài, hai người ngồi làm bài, lớp phó các môn lần lượt đi phát bài tập, lúc lớp phó môn Anh tới còn nhắc, "Ôn Sơ Nịnh, cô tiếng Anh gọi cậu tới văn phòng đấy."

"Ừ."

"Sao vậy?" Thư Khả Bội quan tâm.

"Chắc không có gì đâu, hẳn là chuyện cuộc thi ấy mà."

"Ừ!"

Ôn Sơ Nịnh đứng dậy ra ngoài từ cửa sau, Trần Nhất Lan ngồi trên ghế rất thoải mái, Ôn Sơ Nịnh bước ngang qua đôi chân dài của cậu.

Thấy cô không để ý tới mình, Trần Nhất Lan hơi sững sờ một chút, bèn hỏi Tôn Gia Diệu, "Cậu ấy bị gì vậy?"

"Chắc không sao đâu," Tôn Gia Diệu đứng lên, nhìn qua bàn cô, "Chắc đang làm đề Toán nên tâm trạng không tốt thôi mà."

Trần Nhất Lan nhìn thoáng qua, tự nhiên nhớ tới việc Ôn Sơ Nịnh không chạy bộ trong tiết Thể dục hôm nay, lúc tự học cũng nằm dài trên bàn một lúc lâu.

Nghĩ tới đây cũng đại khái đoán được là mấy ngày hàng tháng của con gái rồi.

Ôn Sơ Nịnh tới văn phòng của giáo viên tiếng Anh, Thôi Bình Bình đang soạn giáo án, thấy Ôn Sơ Nịnh bèn mở ngăn kéo ra, "Đúng lúc lắm, mấy ngày trước cô có đăng ký cuộc thi đó cho em rồi. Cuối tuần là vòng loại, không khó lắm đâu, chỉ làm bài Viết thôi. Vòng bán kết thì có thi Nói, nếu ổn sẽ lọt vào vòng chung kết đúng dịp nghỉ đông."

Thôi Bình Bình đưa cho cô mấy tờ đề thi, nói, "Đây là đề thật cô tìm cho em, có rảnh thì em xem nhé. Đừng lo quá, với trình độ của em thì chắc chắn sẽ thi được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!