Chương 27: (Vô Đề)

Hôm sau, Ôn Sơ Nịnh dậy sớm nên xuống lầu sớm, như có linh cảm, cô đứng dưới lầu một lát, ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng 4, thầm đếm một, hai, ba.

Lúc đếm tới mười lăm, cửa khu nhà được đẩy ra đúng giờ.

Ôn Sơ Nịnh dựa người vào đoạn lan can bên cạnh, ngẩng đầu lên nhìn, khóe miệng bất giác cong lên, quả nhiên cô đã thấy Trần Nhất Lan bước ra từ bên trong.

Cậu cao ráo, thậm chí lúc đi ra còn phải hơi cúi xuống.

Áo sơ mi trắng của trường luôn được cậu mặc rất nổi bật.

Cô chợt nhớ tới một câu nói trên mạng rằng, đó là sự khác biệt giữa "oppa" và "thằng kia".

Trần Nhất Lan cũng thấy cô, khẽ hất cằm, "Đi thôi."

"Ừm!"

Ôn Sơ Nịnh đeo cặp chạy tới, vì tối qua, cả đêm cô ngủ không yên cho lắm.

Trong mơ cô thấy rất nhiều hình ảnh vụn vặt.

Mơ thấy hai người còn bé sóng vai nhau chạy qua mái nhà thấp, cả hai nằm ở trên đấy đợi mưa sao băng lúc nửa đêm.

Mơ thấy Trần Nhất Lan tặng dây chuyền cho cô trên đỉnh vòng đu quay.

Mơ thấy tương lai vô định, cô mải miết đuổi theo chính mình.

Âm thanh ấy như bị phù phép, liên tục vang vọng trong giấc mơ của cô —

— Ôn Sơ Nịnh, thế cậu hứa với tớ một chuyện nhé?

— Trước 26 tuổi không được yêu đương.

Độ tuổi hoàng kim của vận động viên bơi lội chắc cũng chỉ đến thế thôi.

Trái tim cô như bị rót vào rất nhiều mật ong ngọt ngào.

"Cậu đi nhanh lên đi, sắp trễ giờ rồi."

Trần Nhất Lan đứng ở phía trước gọi cô.

Đó là một giao lộ, Trần Nhất Lan đeo cặp sách, vóc dáng cao gầy, đường cong chỗ cổ rõ ràng. Trong ánh nắng mỏng manh, thậm chí cô còn thấy rõ bên yết hầu của cậu có một nốt ruồi màu trà rất nhạt.

"Hối cái gì."

Tâm trạng Ôn Sơ Nịnh phơi phới, chạy về phía cậu.

Trời quang mây tạnh, thành phố thức giấc.

Cô cẩn thận đi bên cạnh cậu, duy trì khoảng cách vừa đủ — Muốn gần hơn một chút nhưng lại sợ cậu nhạy bén phát hiện ra.

Trần Nhất Lan thấy những hành động nhỏ của cô nhưng vờ như không biết.

Ôn Sơ Nịnh lại dịch tới gần hơn chút nữa.

Dường như thích là những áng mây đang tan, xuôi theo gió trôi về phía cậu, đáp xuống bên tai thì thầm khe khẽ như máy đánh chữ lặng lẽ, mang đầy xúc cảm nồng nàn.

Vì món quà tối qua, tâm trạng cả ngày hôm ấy của Ôn Sơ Nịnh rất tốt. Thư Khả Bội tặc lưỡi mấy tiếng, trước giờ tự học còn kéo cô ra hỏi sao cả ngày nay cứ ngẩn người ra cười như thế. Ôn Sơ Nịnh nhìn thoáng qua phía sau, không thấy Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu.

Sau đó liền kéo Thư Khả Bội ra hành lang ngoài lớp học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!