Ôn Sơ Nịnh do dự một lát, điện thoại rung lên, cứ tưởng Trần Nhất Lan nhắn tin nhưng hóa ra chỉ là một tin nhắn rác.
Trên màn hình hiện thời gian là 6 giờ rưỡi.
Ôn Sơ Nịnh thay đại một bộ đồ, may mà bể bơi ở ngay đối diện, đi bộ cũng chẳng xa.
Ôn Sơ Nịnh cầm chìa khóa xuống lầu, lúc khóa cửa, ánh mắt chợt dừng lại chỗ móc khóa.
Một mặt gấu trúc lấp lánh kim cương, dĩ nhiên không phải kim cương thật. Đèn cảm ứng hơi tối, mỗi hạt đá đều lấp lánh ánh sáng lộng lẫy.
Ôn Sơ Nịnh dừng lại ở tầng 4, cửa nhà không đóng, dì Uông đang ở trong.
Ôn Sơ Nịnh thò đầu vào nhìn, đúng lúc thấy Uông Như đang dọn rác, thấy cô ở ngoài bèn mở cửa cho cô.
"Bé Nịnh đấy à? Vào đi con."
Uông Như đang dọn dẹp nhà cửa, trông có vẻ đã khá hơn chứ không còn vẻ tuyệt vọng như lúc nãy nghe trên lầu nữa.
Chỉ là sắc mặt rất mệt mỏi, rõ ràng tâm trạng chẳng tốt là bao.
Ôn Sơ Nịnh rất muốn nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên mở lời từ đâu.
Uông Như lấy cho cô một trái bưởi, rót một ly nước rồi vuốt tóc ngồi xuống ghế sô pha đối diện.
"Bé Nịnh nghe hết rồi đúng không?"
Uông Như bóc bưởi cho cô, bình thản nói, "Lúc đầu dì cho nó đi bơi cũng chỉ là một sở thích thôi, sau này thấy nó giành được hạng Nhất, dì rất tự hào. Cứ thế mà bơi tới tận bây giờ, dì cũng chẳng biết sao nữa. Cái nghề vận động viên bơi này giải nghệ sớm, mà lúc đó lại vừa đúng tuổi thanh xuân, nếu không làm thì nó còn làm gì được nữa đây? Nếu nó không giành được huy chương Vàng thì nó làm gì được nữa?"
Ôn Sơ Nịnh biết những lúc thế này, chắc chắn Uông Như đang cần một người để trút bầu tâm sự. Cô nhớ tới lúc nhỏ, dì Uông cũng là người dõi theo quá trình trưởng thành của mình.
Uông Như nói xong, giơ tay lau khóe mắt, "Có những chuyện không thể nào nói với Nhất Lan được. Có lần dì tới trường thể thao xem tụi nó tập trước giải đấu, cả ngày ở dưới nước bơi 10km, còn phải chạy bộ, tập thể lực nữa. Dì đứng ngoài bể bơi nhìn nó ôm túi đá chườm tay, chợt nghĩ rằng cứ ngày nào cũng thế, đã nhiều năm như vậy rồi, người làm mẹ như dì sao nhìn nổi được?"
Ôn Sơ Nịnh im lặng nghe, cắn một múi bưởi, rất chua.
"Khiến con phải chê cười rồi." Uông Như hít vào một hơi, kìm lại cảm xúc.
"Dì ơi, thật ra con tin ạ," Ôn Sơ Nịnh nói, "Con tin Trần Nhất Lan có thể đoạt được huy chương Vàng."
"…"
"Chặng đường này đã kéo dài hơn mười năm, cậu ấy đã kiên trì được tới đây thì giỏi hơn rất nhiều người rồi. Bao nhiêu năm qua, Trần Nhất Lan giành được biết bao nhiêu giải quán quân và hạng Nhất rồi," Ôn Sơ Nịnh siết chặt múi bưởi, giọng nói bỗng chắc nịch, "Chắc chắn cậu ấy là người xuất sắc nhất."
Đó cũng chính là cậu thiếu niên khiến cô rung động, chắc chắn cậu sẽ giành được vinh quang.
Cô từng thấy cậu mướt mồ hôi trên đường chạy, thấy cậu tràn đầy sức sống dưới ánh bình minh, từng thấy cậu tập trung cao độ dưới bể bơi.
Cậu như thế hoàn toàn không dính dáng gì tới hai chữ "bình thường".
Cậu là Trần Nhất Lan, cũng là vầng trăng mà cô luôn nâng niu.
…
Uông Như phải tới bệnh viện trực, nói với cô vài câu thì đạp xe đi, Ôn Sơ Nịnh nhìn theo bóng lưng của dì Uông, bất giác cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng chẳng biết những gì mình nói có tác dụng không nữa.
Ôn Sơ Nịnh yên lặng đi tới bể bơi, đeo tai nghe, trên đường bật ngẫu nhiên một bài hát.
— "If we go down the we go down together,"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!