Chương 25: (Vô Đề)

Ôn Sơ Nịnh và Trần Nhất Lan cùng đi ăn sáng, Trần Nhất Lan làm gì có ngày nghỉ, hoặc nói chính xác hơn là một năm cậu có rất ít ngày nghỉ.

Buổi sáng Trần Nhất Lan phải tới bể bơi.

Ôn Sơ Nịnh ăn sáng qua loa với cậu rồi dắt Tiểu Bạch, vờ như lơ đãng hỏi cậu, "Cậu sắp về Hoài Xuyên huấn luyện rồi à?"

"Chưa biết, chuyện này vẫn chưa quyết định."

Có ba lý do để chưa quyết định, một là cậu tính vào Đại học Hoài Xuyên, học sinh trường thể thao chắc chắn sẽ không theo kịp các môn văn hóa, hai là hôm nay Trần Kiến Bình về, có lẽ hai người kia sẽ lại cãi nhau, ba là sau giải đấu hôm qua, huấn luyện viên Cảnh có nói rằng khu trường cũ ở Lâm Giang đã tu sửa xong, rất có thể các môn thể thao dưới nước sẽ chuyển về đó.

Trường thể thao tỉnh S vốn nằm ở thành phố Lâm Giang, nhưng vì thiết bị và sân huấn luyện đã cũ nên mấy năm gần đây đang được cải tạo, số lượng công trình khá nhiều nên mới chuyển sang khu Hoài Xuyên. Giờ công trình đã xong, Cảnh Ái Quốc bảo có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ quay về thôi.

Nhưng tin này vẫn chưa chắc chắn nên Trần Nhất Lan không nói.

"Ừ thế à."

Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ đi theo sau cậu, trong lòng thấy hơi mất mát.

Không phải vì điều gì khác mà là vì hai tháng ngắn ngủi này dường như trôi qua quá nhanh.

Chẳng biết lần sau cậu quay về là lúc nào nữa.

Cứ thế suy nghĩ miên man, cả hai đã tới khu nhà công vụ.

Trần Nhất Lan dừng lại, "Tối tớ sẽ tới bể bơi."

"À."

"À?" Trần Nhất Lan nhướng mày, "Nếu rảnh thì tới chơi với tớ."

"Tớ chả rảnh."

"Thế à?" Trần Nhất Lan đi trước cô, "Sao tớ lại thấy trên mặt cậu viết rành rành —"

"?"

"Trần Nhất Lan sắp đi rồi, mình không nỡ xa cậu ấy."

Giọng điệu lười biếng ẩn chứa chút ý cười vì phát hiện của cậu nghe thật đáng ghét.

Bị vạch trần suy nghĩ, Ôn Sơ Nịnh ít nhiều cũng hơi xấu hổ.

Hai người đứng trên cầu thang, cậu ở phía trước, vóc dáng cao ráo đứng chắn hết ánh sáng trước mặt, Ôn Sơ Nịnh vội đẩy hông cậu giục đi nhanh nhanh.

Trần Nhất Lan xoay người lại, bất ngờ thuận thế nắm lấy tay cô.

Hành động bất ngờ này khiến Ôn Sơ Nịnh thoáng chốc cứng đờ, không biết nên phản ứng thế nào.

Xúc giác bị khuếch đại ra trước nhất, cô cảm nhận được rõ ràng lòng bàn tay khô ráo và ấm nóng của cậu đang nắm lấy cổ tay mình, những đốt ngón tay thon dài đầy sức mạnh. Ánh mắt Ôn Sơ Nịnh vô thức nhìn xuống, tay cậu rất to, rắn chắc, móng tay sạch sẽ gọn gàng.

"Nếu tớ đi rồi, cậu thật sự không buồn à?"

Cậu thiếu niên đứng cao hơn cô một bậc cầu thang, chiếc áo thun cotton rộng rãi lúc cũng cũng khiến cậu toát lên vẻ nhẹ nhàng thoải mái.

Giọng nói trầm thấp vang trong hành lang vắng vẻ, chẳng có ai.

Cậu hạ thấp tông giọng, như lúc còn bé khi đi chơi trốn tìm với đám nhóc.

Cô cứ phải chạy theo Trần Nhất Lan, Trần Nhất Lan thì biết nên trốn ở chỗ nào, cuối cùng kéo cô chui xuống gầm bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!