Chương 24: (Vô Đề)

Đại hội thể thao được tổ chức vào thứ Bảy nên ngày hôm sau không phải đi học.

Ôn Sơ Nịnh tắm rửa rồi leo lên giường đi nghỉ sớm, ban ngày chạy 800m còn chưa thấy mệt tới vậy, tắm xong là cả bắp đùi ê hết cả lên.

Nhưng hôm sau Ôn Sơ Nịnh lại tỉnh dậy rất sớm, không phải do nguyên nhân đặc biệt mà là vì tiếng gõ cửa ở ngoài.

Nhà cũ đúng là không cách âm tí nào.

Hình như cô nghe giọng Ôn Thiệu Huy.

Nhớ hôm qua Chu Tuyển Dương có nói rằng hôm nay cậu không tới phòng khám Trung y, lúc đó Ôn Sơ Nịnh không đáp mà cũng thấy hơi ngại hỏi, cảm giác như buổi xem mắt ở công viên nước hôm ấy lại thất bại nữa rồi.

Chuyện của người lớn, trẻ con đừng nên can thiệp vào vẫn hơn.

Lúc đầu Ôn Sơ Nịnh nghĩ mình nghe nhầm tiếng gõ cửa, nhưng lật người một cái, cô thật sự nghe thấy tiếng Ôn Thiệu Huy đang nói, lúc này Ôn Sơ Nịnh mới tin đó không phải ảo giác của mình.

Cô trở mình ngồi dậy, chắc phải ra chào hỏi, nhưng Ôn Sơ Nịnh vẫn nhớ chai nước ép đào kia nên lại ngồi yên trên giường, gióng tai lên nghe động tĩnh bên ngoài.

"Tuyển Dương, bé Nịnh chưa dậy à?"

Ôn Thiệu Huy mua ít trái cây và đồ ăn vặt tới, vì nghĩ mãi vẫn thấy lần gặp ở công viên nước lần trước thật sự không vui vẻ gì.

Ôn Thiệu Huy đứng giữa thấy rất khó xử, vì Ôn Sơ Nịnh là con gái ông, Ôn Hứa cũng vậy. Nhưng giờ đã là hai gia đình khác nhau rồi, không nỡ bỏ Ôn Sơ Nịnh mà cũng không muốn gia đình hiện tại nảy sinh mâu thuẫn.

Chu Tuyển Dương lạnh lùng nhìn ông ta một cái, thản nhiên nói, "Tới mà còn mang đồ làm gì, nhà chúng tôi không thiếu."

Ôn Thiệu Huy cười gượng, Chu Tuyển Dương không đuổi ông ta đi mà khách sáo rót cho một cốc nước.

Ôn Thiệu Huy tìm chủ đề để nói, Chu Tuyển Dương cũng chẳng đáp lời.

Ôn Thiệu Huy đợi một lát, nhìn thoáng qua phía phòng ngủ nhưng vẫn không nghe tiếng động gì.

Dẫu gì ông ta cũng hơi thận trọng, Chu Tuyển Dương chỉ trông hiền lành thôi chứ thực thế không phải thế. Năm ông ta với Chu Mộng ly hôn không hề êm đẹp, Chu Tuyển Dương này không phải kẻ dễ bắt nạt mà rạch ròi trắng đen, không nói được thì mời hẳn luật sư ra tòa.

"Tới vì chuyện gì thì cứ nói thẳng." Chu Tuyển Dương không hề khách sáo.

"Hôm nay được nghỉ nên anh muốn dẫn bé Nịnh ra ngoài chơi thôi," Ôn Thiệu Huy uống một ngụm nước, do dự rồi nói, "Hình như thành tích của bé Nịnh có hơi sa sút… Có phải là nó đang yêu sớm không? Tuyển Dương à, cậu có thời gian thì trò chuyện với bé Nịnh một chút, cấp 3 cũng chỉ có ba năm thôi…"

"Anh có nghe câu này chưa?"

Ôn Thiệu Huy không hiểu.

"Người khôn thấy cái khôn, người dâm thấy cái dâm," Chu Tuyển Dương bưng tách trà lên, cười đầy ẩn ý nói, "Sao tôi không biết bé Nịnh yêu sớm ấy nhỉ? Anh nghe ai nói vậy? Vợ anh à?"

Ôn Thiệu Huy hơi biến sắc, càng lúng túng hơn nhưng cũng hơi khó chịu, Chu Tuyển Dương nói chuyện thẳng thắn quá, thậm chí là có hơi khó nghe.

"Anh là cha ruột của bé Nịnh, về mặt pháp lý hay đạo đức tôi đều sẽ không cản anh gặp nó. Nhưng bé Nịnh không chỉ là con của một mình Ôn Thiệu Huy anh, nó cũng là cháu gái tôi nữa. Ôn Thiệu Huy à, anh không phải một người cha đủ tư cách, vấn đề giáo dục con cái có nhà họ Chu chúng tôi lo rồi, dù chị tôi không ở cạnh nhưng tôi cũng sẽ chăm sóc cho bé Nịnh."

Chu Tuyển Dương đứng dậy, vẻ mặt hơi mỉa mai, "Tôi mong bé Nịnh sẽ có một tuổi trẻ và tuổi thơ bình thường, nếu anh khiến bé Nịnh không vui, tôi cũng không chào đón anh tới gặp nó đâu."

Ôn Thiệu Huy khựng lại, "Tuyển Dương, làm người không nên như thế…"

"Không chưa từng nói cho bé Nịnh biết lý do thật sự khiến anh ly hôn với chị tôi, thế đã là có lòng lắm rồi, phải không?" Chu Tuyển Dương đứng dậy tiễn khách, "Nếu tôi kể cho bé Nịnh biết, anh nghĩ hình tượng người cha của anh trong lòng nó sẽ thành ra thế nào hả?"

Đến một câu Ôn Thiệu Huy cũng không nói lại được.

Chu Tuyển Dương cố tình tiễn khách.

Ôn Thiệu Huy chỉ có thể đứng dậy rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!