Chương 23: (Vô Đề)

Khương Bình và Cảnh Ái Quốc nói chuyện một lúc, đưa mắt tìm xung quanh lại chẳng thấy Trần Nhất Lan đâu.

Hai người tìm nhân viên xin một tờ danh sách, thấy ghi bơi hỗn hợp 400m bắt đầu vào lúc 9:30.

Dù sao cũng chỉ là một giải đấu nhỏ cấp thành phố, các hạng mục bơi không nhiều, cả hai nhìn lướt qua danh sách, đa phần đều là tuyển thủ cấp thành phố, hai người họ không lo lắng về thứ hạng của Trần Nhất Lan nhưng Cảnh Ái Quốc lại hơi lo cho thành tích của cậu, thầy phải tốn biết bao công sức mới thuyết phục được Khương Bình tới xem mà.

Thành tích của Trần Nhất Lan là 4 phút 17, lúc đầu cậu đặt mục tiêu là 4 phút 15, kết quả hôm ấy Trần Nhất Lan lại gọi điện bảo muốn thử 4 phút 13.

Giọng điệu của cậu rất thoải mái, 4 phút 15 không vui, bảo phải tiến bộ hẳn bốn giây.

Thực ra Cảnh Ái Quốc rất lo — Thầy biết mấy ngày nay Trần Nhất Lan đã tập luyện khắc khổ cỡ nào, nhưng chuyện nâng cao thành tích được hay không thì khó mà nói.

Thầy cũng muốn khiến Khương Bình thay đổi cái nhìn, lần thi đấu này là một trong số ít cơ hội như thế.

"Thằng nhóc Trần Nhất Lan lại chạy đâu mất rồi…"

Cảnh Ái Quốc tìm một vòng vẫn không thấy.

Trần Nhất Lan đi đâu ư?

800m nữ bắt đầu, Ôn Sơ Nịnh đứng ngoài đường chạy cổ vũ cho Thư Khả Bội, đường chạy nhựa 400m, một nhóm tám người.

Thư Khả Bội giành được hạng Ba.

Ôn Sơ Nịnh cầm một chai nước đứng chỗ vạch đích chờ cô ấy.

Thư Khả Bội thở hổn hển, chỉ nhận nước rồi phải đi ghi thành tích, nhóm thứ hai cũng chuẩn bị xuất phát.

Ôn Sơ Nịnh chẳng kịp nói gì với Thư Khả Bội cả.

Thư Khả Bội cầm chai nước, ngực phập phồng, "Cậu cố lên nhé! Tớ sẽ ở vạch đích chờ cậu!"

"Ừ!"

Làn chạy đánh số từ 1 tới 8, Ôn Sơ Nịnh ở làn số 8 ngoài cùng.

Mã Tiếu Đồng bên cạnh cô là học sinh lớp số 5 ban Tự nhiên, Ôn Sơ Nịnh biết cô ta — Vì hồi lớp 10 cả hai học lớp cạnh nhau, chung giáo viên tiếng Anh. Ôn Sơ Nịnh luôn đứng nhất khối môn Anh, Mã Tiếu Đồng thì thường đứng thứ hai hoặc ba.

Nhưng tiếng Anh của Ôn Sơ Nịnh là nhờ có năng khiếu ngôn ngữ bẩm sinh, Mã Tiếu Đồng thì là kiểu học thuộc lòng điển hình, lại khá hiếu thắng. Ôn Sơ Nịnh tính tình ôn hòa, không để ý nhiều, Mã Tiếu Đồng thì lúc nào cũng lạnh mặt.

Ôn Sơ Nịnh khởi động ở làn số 8, Mã Tiếu Đồng ở làn số 7.

Có hai vận động viên tới chậm, trọng tài bảo tình nguyện viên đi gọi.

Nhân lúc đó, Mã Tiếu Đồng hỏi, "Nghe thầy cô ở văn phòng bảo cậu đăng ký thi tiếng Anh cấp quốc gia à?"

Ôn Sơ Nịnh gật đầu.

"Tớ cũng có đăng ký."

"… Vậy cũng tốt?" Ôn Sơ Nịnh không quen nói nhiều với người lạ.

Nhất là kiểu người luôn nhìn chằm chằm khiến người ta phải đề phòng như Mã Tiếu Đồng.

"Cậu tính thi Đại học Lâm Giang hả? Tớ nghe cô Thôi nói Đại học Ngoại ngữ Lâm Giang có suất tuyển thẳng," Mã Tiếu Đồng nói, "Tớ còn nghe nói chỉ có một suất thôi nữa."

Ôn Sơ Nịnh không phải con ngốc

Cô nghe ra có gì đó không ổn trong câu nói này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!