Chương 22: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đại hội thể thao tổ chức vào thứ Bảy, vì phải tới trường lúc 7 giờ nên Ôn Sơ Nịnh dậy từ rất sớm.

Chuông báo thức vang lên lúc 5 giờ sáng, cô bò dậy đi tắm một tí, chọn một chiếc quần thể thao và áo ba lỗ rồi nhét vào túi, sau đó lại thấy hơi nhẹ nên nhét thêm một quyển tiểu thuyết tiếng Anh vào.

Hôm nay Chu Tuyển Dương cũng dậy sớm, anh ta mặc đồ ngủ mở cửa, "Hay là cậu đưa con tới sân vận động luôn nhé?"

"Không cần ạ, trường con có xe buýt mà."

"Con đi sớm thế."

"Không nói chuyện với cậu nữa đâu."

Ôn Sơ Nịnh thay đồng phục, cầm ba lô rồi chạy ra cửa.

Chu Tuyển Dương nhướng mày, vào bếp rót ly nước rồi đi tới bên cửa sổ, cầm ly nhìn xuống.

Ôn Sơ Nịnh đang đứng dưới lầu, buộc tóc đuôi ngựa, mặc quần đồng phục dài đen, áo sơ mi trắng, đang tựa vào gốc cây.

Cô ôm điện thoại xem một lát, chưa bao lâu, cửa khu nhà lại bị đẩy ra.

Trần Nhất Lan bước từ trong ra, quần dài thể thao màu đen, khoác một chiếc áo khoác thể thao trắng bên ngoài. Hôm nay cậu không mặc đồng phục, thân hình vẫn cao ráo như thường, cứ như móc áo di động vậy.

Hai người sóng vai nhau đi ra ngoài, chẳng biết đang nói gì với nhau.

Chu Tuyển Dương cầm ly nước, trong ánh ban mai rực rỡ, cả hai bước cùng nhau trông vô cùng hài hòa.

Đúng là thanh xuân tươi đẹp mà.

Ôn Sơ Nịnh và cậu ra khỏi khu nhà, hỏi, "Cậu ăn sáng chưa?"

"Chưa, mới 5 rưỡi tớ đã nghe tiếng báo thức của cậu rồi."

Trần Nhất Lan ngáp một cái, uể oải đi cạnh cô, tóc vẫn còn hơi rối.

Dân thể thao không để ý nhiều tới hình tượng, nhưng dù vậy, cậu vẫn tỏa sáng rực rỡ.

Chẳng biết sao mà cứ thấy bồn chồn, hôm nay Ôn Sơ Nịnh dậy sớm rồi lại chẳng ngủ lại được.

Có lẽ vì biết sáng nay sẽ được đi chung với cậu, chỉ mong bò dậy từ 5 giờ để sửa soạn thôi.

Dù hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cố tình chải chuốt sẽ thấy lạ ngay.

Cả hai cùng tới một quán ăn sáng.

"Hôm nay cậu chạy 800 thật đấy hả?" Trần Nhất Lan hỏi.

"Ừ. Hình như sau lễ khai mạc là tới thi điền kinh, tớ là nhóm 2 khối 11. Chắc khoảng 8:30 đó." Ôn Sơ Nịnh cắn miếng bánh bao chiên, hỏi, "Các cậu thi bơi mấy giờ vậy?"

"Chắc khoảng hơn 9 giờ, tớ không để ý lắm, nhưng tớ còn thi chạy nước rút 100m nữa."

"Được không vậy?"

"Sao lại không."

Giờ này quán ăn sáng vẫn chưa đông, đây là tiệm bánh sinh tiên* lâu đời ở thành phố Lâm Giang, bàn gỗ ghế gỗ, trên tường treo TV LCD chiếu lịch sử thương hiệu.

(*) Món ăn sáng bình dân của Thượng Hải vào đầu thế kỷ 20, đây là loại bánh bao được chiên với nước trong chảo gang, đế giòn nhưng phần trên vẫn giữ được độ mềm và xốp. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!