Chương 21: (Vô Đề)

Thời gian nhoáng cái đã tới cuối tháng 9.

Đại hội thể thao lần này đã rộn ràng từ mấy ngày trước, hành lang trường lúc nào cũng có vài ba học sinh tụm lại trò chuyện, bàn xem hôm đó ra sân vận động thế nào, xem các bạn trong lớp ai đăng ký môn gì.

Đối với trường trọng điểm như họ, Đại hội thể thao là một khoảng thời gian thư giãn ngắn ngủi, thậm chí cả tuần trước và sau hội thao, không khí trong lớp cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Đây là sàn đấu của những cuộc tranh tài gay cấn, cũng là dịp để các cô gái có cớ đi ngắm nam sinh mà mình thầm thích, cũng là thời khắc mà các thiếu niên mang đầy khí thế của tuổi trẻ, thoải mái đổ mồ hôi một cách nhiệt huyết.

Một ngày trước Đại hội thể thao, không khí trong lớp náo động chưa từng thấy.

Minh Đào cũng bỏ luôn tiết Văn, chỉ đứng trên bục nói vài điều cần để ý.

"Đại hội thể thao tổ chức ở sân vận động thành phố, sáng mai tập trung tại lớp 7:00, trường đã thuê xe buýt rồi, hai lớp một chiếc. Mai thầy sẽ dẫn lớp ta tới khán đài của mình, nếu tụi em mang theo thức ăn thì nhớ mang cả túi đựng rác nhé, phải văn minh, đừng nghĩ mình đang đi dã ngoại đấy! Phải thể hiện tác phong của trường Trung học số 1 của chúng ta, biết chưa!

Còn nữa, mỗi bạn viết năm câu khẩu hiệu về hội thao, tới đó phải lên bục đọc đấy, Diệp Hạo Đông, chuyện này giao cho em đấy nhé!"

Minh Đào dặn tiếp, "Mỗi đứa năm câu, vào lớp là nộp!"

Lớp học bên dưới reo hò.

Có lẽ tiết học cũng chẳng tiếp tục được nữa, Minh Đào mở máy lên. Thầy không phải kiểu giáo viên truyền thống chỉ biết bắt học sinh học thuộc lòng, mỗi khi gặp bài văn khó hiểu, thầy hay tìm vài tập Bách Gia Giảng Đàn* để họ nắm thêm về bối cảnh, có mấy bài chọn đọc trích từ Hồng Lâu Mộng thì Minh Đào cũng cho họ xem vài tập phim.

(*) Một chương trình về kiến thức học thuật của đài CCTV.

Học sinh rất thích kiểu này.

Thôi Bình Bình cũng thế, tốc độ chương trình học trong trường rất nhanh, ngữ pháp khô khan dễ khiến mọi người buồn ngủ, Thôi Bình Bình hay tìm vài bộ phim nước ngoài, tải về lưu sẵn ngoài màn hình để tới khi học chiếu cho họ xem.

Giờ Minh Đào thấy họ chẳng còn tâm trí học hành nữa nên bèn tìm phim cho họ xem.

Chẳng ai muốn xem Bách Gia Giảng Đàn hay Hồng Lâu Mộng cả, những phim khác ngoài màn hình đều là do cô tiếng Anh Thôi Bình Bình tải về.

Có một bộ tên là "Flipped".

"Xem cái này đi." Minh Đào mở máy chiếu lên rồi quay về văn phòng lấy cốc nước.

Mấy đứa con trai cũng tự giác kéo rèm, tắt đèn.

Giữa ban ngày, trong phòng học bỗng chốc tối lại.

Mỗi lúc thế này, trong lòng lại dấy lên những suy nghĩ vu vơ.

Mấy cô gái ngồi hàng đầu không xem mà gục xuống bàn làm bài.

Vài bạn học ở giữa thì xem rất nghiêm túc.

Mấy bạn nam phía sau có người xem, có người thì úp mặt xuống bàn ngủ luôn.

"Ê, Tôn Gia Diệu đi vệ sinh rồi, cậu có muốn xuống ngồi chỗ cậu ấy không?" Thư Khả Bội nhỏ giọng hỏi, nhướng mày với cô.

Ôn Sơ Nịnh không có ý kiến, mấy hàng cuối vốn chẳng ai để ý, mà tiết này cũng đang xem phim nên chắc không ai quản đâu.

Ôn Sơ Nịnh thu dọn đồ đạc rồi đi qua — Thật ra cũng chẳng có gì để dọn.

Trần Nhất Lan đang nằm trên bàn, tiết trước là tiết Thể dục, chỉ thấy cậu với Tôn Gia Diệu chạy mấy vòng, chắc giờ mệt lắm rồi.

Tôn Gia Diệu mới đi vệ sinh về đã thấy chỗ mình bị chiếm, bàn trước thì trống.

Cậu ta chép miệng một cái, Ôn Sơ Nịnh giơ ngón tay lên ra hiệu "Suỵt".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!