Chương 20: (Vô Đề)

Cuối tuần ngắn ngủi đã trôi qua, nửa tháng sau khi khai giảng có một kỳ thi xếp hạng nhỏ, kết quả sẽ có ngay trong ngày hôm sau.

Lúc kết quả được công bố, thực ra Ôn Sơ Nịnh cũng đoán trước được rồi, nhưng khi bất ngờ nhìn thấy tờ đề thi Toán đó, cô vẫn hơi ngây người.

Tối đó sau tiết tự học tối, Minh Đào chọn ra một vài học sinh trọng điểm gọi tới văn phòng để nói chuyện.

Ôn Sơ Nịnh rất căng thẳng.

Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu đang chạy bộ ngoài sân tập.

"Ôn Sơ Nịnh, em qua đây một chút đi."

Minh Đào đi từ cửa sau, gõ bàn một cái.

Ôn Sơ Nịnh đặt bút xuống, Thư Khả Bội cũng bĩu môi chỉ vào bài thi của mình.

Có lẽ người bị gọi tiếp theo là Thư Khả Bội rồi.

Hai cô, một người suýt không đạt Toán, một người suýt không đạt tiếng Anh.

Ôn Sơ Nịnh vào văn phòng của Minh Đào.

Một khối có hơn chục giáo viên Văn, dùng chung một văn phòng, vì mới thi xong nên trong phòng cũng có vài học sinh bị gọi tới.

Minh Đào cúi người kéo một chiếc ghế ra, "Nào, ngồi đi."

Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống, hơi thận trọng.

Minh Đào cầm một xấp phiếu điểm, rút tờ của Ôn Sơ Nịnh ra, hít một hơi rồi nói, "Em vẫn học hơi lệch đấy. Chúng ta là lớp Xã hội, chủ yếu bị kéo thành tích ở môn Toán. Em nhìn đi, thành tích của em khá đều nhưng môn Toán lại sụt một đoạn thế này… Tiếng Anh của em vẫn đứng đầu khối nhưng Toán thì gần như đội sổ lớp ta rồi đấy."

"…"

"Giờ lên lớp 11 rồi, cũng nên xác định mục tiêu thôi, em tính thi vào trường nào? Đã nghĩ chưa?"

"Rồi ạ, Ngoại ngữ Hoài Xuyên."

"Ôi, đó là trường top đầu đấy, điểm hơi cao nha. Thế thì phải cải thiện điểm Toán của em lên, nếu không không đậu nổi đâu."

"Thầy có hỏi thăm cô Lý rồi, cô ấy bảo nền tảng của em vẫn ổn, chúng ta là lớp chọn nên tiến bộ nhanh, em phải gắng mà theo kịp. Có thời gian thì chịu khó đi hỏi bài nhé, đừng ngại, thầy thấy điểm tổng hợp của em vẫn ổn, còn rất nhiều không gian để tiến bộ…"

Minh Đào là giáo viên chủ nhiệm có trách nhiệm, thầy gọn gàng phân tích toàn bộ thành tích của Ôn Sơ Nịnh.

Ôn Sơ Nịnh yên lặng gật đầu.

"Thôi được rồi, về tự học đi." Minh Đào cầm cốc nước lên nói, "Gọi Thư Khả Bội cùng bàn em qua đây."

Ôn Sơ Nịnh gật đầu, lúc bước ra khỏi văn phòng lại nhìn thấy Hứa Yến đang nhờ hai bạn nam khiêng mấy thùng giấy, dì ta không thấy Ôn Sơ Nịnh đứng bên này.

"Cô Hứa ơi, sau này tụi em có thể tới văn phòng cô để hỏi bài không?"

"Được chứ, có gì đâu, cô ở ngay dưới lầu đây."

"Vâng."

Ôn Sơ Nịnh vô thức lùi lại một bước, nhìn Hứa Yến rẽ vào cầu thang đi xuống mới dám ra.

Cô cũng không hiểu sao.

Chỉ chậm vài phút mà đụng phải giáo viên tiếng Anh đi ngang qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!