Từ ra khỏi bể bơi, hai người chẳng ai nói gì nhưng lại toát lên cảm giác hòa hợp và tự nhiên tới khó tả.
17 tuổi, Ôn Sơ Nịnh mới cao có 1m62, khó khăn lắm mới đứng tới ngực Trần Nhất Lan, chiều cao 1m93 đúng là không phải dạng vừa.
Trần Nhất Lan chỉ lớn hơn cô có vài tháng thôi mà.
Từ thời còn nhỏ xíu, mẹ của Trần Nhất Lan và mẹ của Ôn Sơ Nịnh cùng làm chung tại một bệnh viện, lúc đó vẫn còn ở trong khu nhà do bệnh viện cấp, nhà được chia theo chế độ nên những người sống trong khu đó toàn là bác sĩ hoặc huấn luyện viên của trường thể thao gần đó.
— Cả khu nhà công vụ ấy toàn là nhà phúc lợi, đằng trước là ký túc xá công chức của trường thể thao, đằng sau là ký túc xá nhân viên của bệnh viện thành phố.
Bọn trẻ trong khu nhà công vụ đều trạc lứa với nhau, suốt ngày tụm năm tụm ba chạy nhảy, thế mà chỉ có ba người Trần Nhất Lan, Tôn Gia Diệu và Ôn Sơ Nịnh và thân nhau nhất — Vì nhà của ba người họ sát nhau, tầng trên tầng dưới.
Những ngày chạy nhảy ấy kết thúc khi họ lên 6. Lúc đó có huấn luyện viên từ trường thể thao tỉnh về trường tiểu học của họ để tuyển sinh, Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu có chiều cao vượt trội mà vô cùng hiếu động nữa.
Nhất là khi cha Trần Nhất Lan vốn là huấn luyện viên bơi lội, Trần Nhất Lan đã học bơi từ sớm, Tôn Gia Diệu cũng học theo. Vậy là mùa hè năm ấy, huấn luyện viên trường thể thao trên tỉnh chỉ chọn được khoảng bảy, tám đứa — Chuyện này phải xem khoản tố chất bẩm sinh, chỉ có Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu là được chọn vào đội bơi lứa mới, những người khác thì được huấn luyện trong dự án khác.
Sau khi vào trường thể thao, chỉ có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè Trần Nhất Lan mới về nhà ở một khoảng thời gian ngắn. Lúc đó mẹ Ôn Sơ Nịnh gặp chuyện, cha mẹ ly hôn nhau, cô cũng theo mẹ dọn khỏi khu nhà công vụ.
Dù vậy nhưng mỗi khi được nghỉ, Trần Nhất Lan vẫn sẽ đi tìm cô, nhất là khi đối diện nhà Ôn Sơ Nịnh có một bể bơi, về là Trần Nhất Lan lại ngâm mình ở đây, Ôn Sơ Nịnh thì yên lặng ngồi cạnh đó.
Từ khi vào trường thể thao, Trần Nhất Lan ít nói hơn hẳn, vóc dáng cao lớn mà lúc nhìn người khác trông cũng lạnh nhạt nên khiến người ta thấy hơi khó tiếp cận. Lúc nghe người khác nói chuyện cậu cũng rất hững hờ, chỉ duy những gì Ôn Sơ Nịnh nói là cậu luôn khắc ghi trong lòng.
Ví dụ như bây giờ.
Hai người sóng vai nhau đi trên đường, Trần Nhất Lan lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong túi quần đưa cho cô.
Ôn Sơ Nịnh ném lon nước vào thùng rác, nhận lấy chiếc hộp từ tay cậu.
Mở ra, là một chiếc móc khóa hình gấu trúc trông rất đẹp và tinh xảo.
Ôn Sơ Nịnh cũng lấy chùm chìa khóa của mình ra, móc vào rồi ngắm nghía thật kỹ, trên đầu gấu trúc có đính một vài viên đá nhỏ lấp lánh, mà trông chiếc hộp cũng khá độc đáo, "Đắt không vậy?"
"Cũng bình thường."
Ôn Sơ Nịnh hài lòng cất đi, tính nói gì đó nhưng đã tới ngã ba, đèn xanh đang sáng, đồng hồ báo còn tám giây, cô bèn nói, "Chúng ta chạy qua đi."
Cô vừa định lao đi thì chợt bị nắm cổ tay lại, một chiếc xe điện lao vút ngay trước mặt cô, gió thổi tung những lọn tóc của Ôn Sơ Nịnh, lướt qua chóp mũi khiến cô thấy ngưa ngứa.
Cô loạng choạng đứng không vững, hoặc có lẽ vì lòng bàn tay nóng rực mà mạnh mẽ kia khiến cô thoáng sững người trong khoảnh khắc, chưa kịp phản ứng lại đã đập mặt vào lồng ngực cậu. Cách một lớp áo thun mỏng, hơi ấm từ từ truyền tới, thậm chí cô còn nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ nơi ngực trái của cậu, từng nhịp, từng nhịp như dội vào trong thính giác cô.
Có một mùi hương… cam chanh thoang thoảng.
Hóa ra… Không cứng như trong tưởng tượng nhỉ.
"Cậu cẩn thận tí đi."
Trần Nhất Lan đỡ lấy cô, kéo tay cô lùi về sau mấy bước.
"À…"
Ôn Sơ Nịnh quay mặt đi, đứng cạnh cậu dưới bóng cây, len lén liếc một cái nhưng cũng chẳng dám nhìn quá trắng trợn, chỉ thấy được đường viền xương quai hàm rắn rỏi của cậu. Nhớ lại cảnh vừa rồi, tim cô cứ đập không kiểm soát được. Cô lặng lẽ điều chỉnh hơi thở lại mấy lần, nhưng từng đợt gió vẫn cứ mang mùi hương từ người cậu phả vào mũi cô.
Trần Nhất Lan phát hiện ánh mắt của cô nên nghiêng đầu nhìn, Ôn Sơ Nịnh vô thức nhìn sang chỗ khác, cảm giác như bị bắt quả tang vậy. Cơn gió mang mùi chanh lại thổi tung mớ tóc bên tai khiến vành tai cô đỏ bừng lên.
Khóe môi Trần Nhất Lan hơi cong lên, cuối cùng tâm trạng u ám suốt mấy ngày qua cũng dịu đi đôi chút.
Nhà Tôn Gia Diệu đã chuyển khỏi khu nhà công vụ khi xưa, cha cậu ta khá có đầu óc, sau khi nghỉ việc ở trường thể thao thì bắt đầu kinh doanh nhỏ, điều kiện gia đình cũng khá tốt, đã mua được một căn biệt thự hai tầng ở ngoại ô rồi.
Trên lầu có sân thượng, mẹ Tôn Gia Diệu là bà nội trợ toàn thời gian, ngày thường hay đi spa, xem con trai thi đấu. Lần này Tôn Gia Diệu về, mẹ cậu ta nấu rất nhiều món ngon.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!