Ôn Sơ Nịnh hơi cụt hứng, Thư Khả Bội kéo cô dạo vài vòng lại cảm thấy nên nói gì đó.
Cả hai ghé khu dịch vụ, đưa quần áo cho nhân viên sấy khô.
Sau đó cả hai mặc áo choàng tắm tới nhà hàng trong khu này ăn trưa.
"Tớ có kể với cậu chưa nhỉ," Thư Khả Bội bê khay thức ăn, gắp một ít bánh ngọt trên quầy buffet, "Cha mẹ tớ ly hôn từ lâu rồi, tớ ở với cha, mấy năm trước cha tái hôn, có một em trai với dì, mẹ tớ cũng tái hôn rồi."
Ôn Sơ Nịnh đứng cạnh cô ấy, ngẩn ra mấy giây, tay cầm khay thức ăn nhìn Thư Khả Bội.
Bình thường Thư Khả Bội hay cười, lúc này nét mặt lại rất bình thản, thậm chí còn cười với Ôn Sơ Nịnh nữa.
"Thật ra không phải để than thở gì với cậu đâu, chỉ là…" Thư Khả Bội nói, "Đôi khi tụi mình không cần thiết phải tự trách hay buồn bã gì vì chuyện gia đình cả, càng không nên đổ lỗi lên đầu chính mình. Thực ra tình cảm cha mẹ tan vỡ, người bị tổn thương chỉ có chúng ta thôi."
"Xin lỗi nhé Bối Bối… Tớ không nên…"
"Có gì đâu," Thư Khả Bội đưa cho cô một ly nước trái cây, "Chuyện gia đình vốn dĩ chưa bao giờ là lỗi của tụi mình mà."
Ôn Sơ Nịnh gật đầu.
Vì đoạn trò chuyện nhỏ này mà quan hệ giữa Ôn Sơ Nịnh với Thư Khả Bội lại tiến thêm được một bước.
Đây là lần đầu tiên cô có một người bạn như thế, không giấu gì với nhau, buông bỏ tâm lý đề phòng.
Hai người ăn trưa đơn giản xong, Thư Khả Bội kéo Ôn Sơ Nịnh đi chọn đồ bơi.
Chỗ bán đồ bơi nằm cạnh một bể bơi lớn, Ôn Sơ Nịnh chọn một bộ tương đối kín đáo.
Áo hai dây màu vàng nhạt, váy ngắn xanh sữa nhạt.
Vừa thay đồ ra, đứng ngoài chờ Thư Khả Bội cùng đi tắm suối nước nóng, ai ngờ lại đúng lúc —
"Trần Nhất Lan, tụi mình đi đâu đây —"
Giọng nói của Tôn Gia Diệu oang oang truyền tới.
Ôn Sơ Nịnh cầm mũ che nắng đang ngồi nghỉ bên cạnh bể bơi.
Từ xa đã thấy Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu đi tới.
Cậu vẫn mặc chiếc quần đùi thể thao đen như lúc sáng nhưng đã thay sang một chiếc áo thun đen, dưới ánh nắng, dáng người cao gầy mà linh hoạt.
Mái tóc ngắn bị gió thổi tung, bóng nắng đổ loang lổ lên sống mũi cao thẳng của cậu.
Ôn Sơ Nịnh cúi đầu, vừa hay có một cô gái dáng người chữ S đi ngang qua trước mặt, bộ đồ bơi liền thân ôm sát khoe trọn từng đường cong.
Cô cúi đầu nhìn lại mình…
Chỉ có gầy thôi, dáng người thì bình thường.
Bình thường mặc đồng phục rộng rãi còn đỡ, chứ đồ bơi thì ôm sát quá.
Chẳng biết cảm xúc từ đâu trào dâng mà Ôn Sơ Nịnh lại muốn trốn đi.
Cô lặng lẽ ngẩng đầu lên, vốn chỉ tính nhìn xem Trần Nhất Lan đi tới đâu rồi, ai ngờ đúng lúc ấy Trần Nhất Lan lại như có linh cảm mà quay đầu lại nhìn sang phía cô.
Trong khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh như bị rút sạch.
Tiếng nước bắn tung tóe, tiếng cười đùa ầm ĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!