Chu Tuyển Dương đưa Ôn Sơ Nịnh tới công viên nước, ở ngoài có một phố ẩm thực mới xây dựng chưa bao lâu.
Chu Tuyển Dương dừng xe, chỉ vào chỗ gần đó, "Cậu ở bên đó nha, khi nào sắp về con gọi điện thoại cho cậu, nếu tiện cậu sẽ đưa con về."
"Vâng ạ."
Ôn Sơ Nịnh đẩy cửa xe ra bước xuống, từ xa đã thấy Thư Khả Bội.
Chu Tuyển Dương tìm chỗ đậu xe, thấy hai cô bé vừa tới đã đi mua kem cũng không kìm được mà cảm thán rằng tuổi trẻ thật đẹp.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, anh ta lại thấy một chiếc xe quen thuộc chạy qua, lúc đầu Chu Tuyển Dương còn tưởng mình nhìn nhầm, mãi cho tới khi nhìn rõ biển số xe qua gương chiếu hậu.
–
Công viên nước là một dự án do chính quyền thành phố Lâm Giang khai thác, bên trong có rất nhiều khu chủ đề, đa phần là các hoạt động dưới nước, cũng có hồ suối nước nóng tự nhiên và một hồ nhân tạo, phong cảnh rất đẹp.
"Ôn Ôn, cậu có biết bơi không?"
Hôm nay Thư Khả Bội cũng ăn diện rất xinh đẹp, váy liền kẻ caro thoải mái, tóc dài buộc gọn, khuôn mặt trắng trẻo, nụ cười tươi tắn.
"Chắc là biết một tí," Ôn Sơ Nịnh thành thật, "Nhưng mà tớ chỉ biết… Bơi chó thôi."
"Ha ha tớ cũng vậy."
Thư Khả Bội kéo Ôn Sơ Nịnh đi quẹt vé vào cửa rồi dẫn cô đi chơi thuyền mái trước, ai ngờ anh chàng lái thuyền lại rõ ràng là lính mới.
Thuyền vừa "vù" một phát lao đi, Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội đều chưa kịp chuẩn bị, sóng nước bắn lên làm cả hai ướt nhẹp, anh chàng điều khiển cuống tới sắp khóc, cứ liên tục xin lỗi.
Thư Khả Bội ngồi giữa bọt nước đang bắn tung tóe, "Rẽ phải đi…"
Tay anh chàng run run, lực quán tính quá lớn khiến cả hai suýt chút không ngồi vững được.
"Hai bạn đợi một chút nhé, tôi sẽ chỉnh lại ngay…" Anh ta run rẩy, "Xin lỗi nhé, tôi được đào tạo bài bản đấy! Hôm nay mới khai trương nên hơi hồi hộp xíu thôi…"
Có lẽ anh ta cũng sợ hai người không vui, vừa điều khiển chiếc thuyền lảo đảo đi vừa lớn tiếng giới thiệu các đặc điểm của khu phong cảnh.
Cả hai tuy ướt nhẹp nhưng vẫn nhìn nhau cười, tự nhiên thấy cũng không tới nỗi chật vật như tưởng tượng.
Vé của Thư Khả Bội là vé trọn gói, vào được hầu hết các khu. Cả hai xuống thuyền, anh chàng kia vẫn liên tục xin lỗi.
"Yên tâm đi, chúng tôi không khiếu nại anh đâu."
"Thế thì, lát nữa hai người đi thay đồ rồi tôi sẽ mang đồ tới khu dịch vụ sấy khô cho." Nói xong, anh chàng có hơi ngượng ngùng, gãi gãi đầu nói, "Hoặc tôi nhờ nhân viên nữ giúp cũng được."
"Không sao, chúng tôi tự tìm được, anh cứ làm việc đi."
Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại nhìn, ngực áo Thư Khả Bội bị ướt khá nhiều, sợ bị người khác nhìn thấy nên cô bèn đưa túi mình cho cô ấy để cô ấy ôm trước ngực.
Hôm nay cô mặc váy bò ngắn và áo phông sẫm màu, ướt tí cũng chẳng sao.
"Lát nữa tụi mình tới khu suối nước nóng đi, tớ thấy có rừng nguyên sinh nữa, nghe bảo 10 giờ sẽ có sương mù đẹp lắm."
Thư Khả Bội và Ôn Sơ Nịnh đứng trước bảng chỉ đường để xem lộ trình.
"Ừ, quần áo cậu vẫn ổn đấy chứ?"
"Vẫn ổn, tụi mình đi xem rừng sương mù trước đi rồi ghé khu dịch vụ thay đồ."
Ôn Sơ Nịnh không có ý kiến, cô toàn chiều theo Thư Khả Bội. Tính cách Thư Khả Bội trái ngược hoàn toàn với cô, sự tự tin rạng rỡ của cô ấy là thứ mà Ôn Sơ Nịnh không có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!