Cảnh Ái Quốc xuống tàu cao tốc, trên đường gặp một người bạn cũ nên trò chuyện đôi câu rồi mới đón xe tới trường Trung học Lâm Giang 1.
Tần Soái đã đứng chờ sẵn chỗ cổng trường để đón thầy.
Đã lâu rồi không gặp ân sư hồi xưa, tâm trạng Tần Soái hơi kích động. Cảnh Ái Quốc thấy Tần Soái từ xa cũng cực kỳ cảm khái.
"Thầy Cảnh, có muốn tới văn phòng em nghỉ một lát không?"
"Nhóc Trần Nhất Lan đâu rồi? Tôn Gia Diệu đã tới chưa?"
Chỉ còn vài năm nữa là huấn luyện viên Cảnh về hưu rồi, người ta nói rời khỏi sàn đấu là thân hình phát tướng ngay, huấn luyện viên Cảnh cũng chẳng ngoại lệ. Cao hơn mét 8 mà giờ đã có bụng bia, trông hơi to lớn, tóc mai bên tai cũng đã lốm đốm bạc.
"Trần Nhất Lan đang ở bể bơi, Tôn Gia Diệu sắp tới rồi."
"Ừ, đi xem Trần Nhất Lan trước đã."
Huấn luyện viên Cảnh và Tần Soái tới bên bể bơi, huấn luyện viên Cảnh hơi xúc động, chớp mắt thôi mà Tần Soái đã giải nghệ rất lâu rồi. Năm ấy không vì sự cố thì Tần Soái cũng chẳng giải nghệ.
Giờ Tần Soái cũng chỉ mới 26 tuổi thôi.
Nhưng huấn luyện viên Cảnh không nhắc tới chuyện xưa, lần này tới cũng chỉ xem cuộc sống hiện tại của Tần Soái như thế nào, trông có vẻ ổn nên thầy cũng yên lòng.
Bể bơi ở ngay gần đó.
Từ xa đã nghe tiếng hò hét và tiếng nước bắn tung tóe rồi.
Cảnh Ái Quốc và Tần Soái đi tới, "Chuyện gì đây?"
Tần Soái hỏi.
"À, đội trưởng Bành với Trần Nhất Lan đang thi bơi tự do 1500m ạ!" Một đội viên kích động nói, "Bơi tự do 1500m là thế mạnh của đội trưởng chúng ta mà."
"Nhưng giờ xem ra không ổn lắm đâu."
Một đội viên khác nói.
"Tới mét bao nhiêu rồi?" Cảnh Ái Quốc hỏi.
"Đội trưởng Bành mới 700, Trần Nhất Lan đã 800 rồi ạ."
Cảnh Ái Quốc nhìn thaon1g qua, lập tức thấy ngay Trần Nhất Lan.
"Cậu đó, có từng tham gia giải nào chưa?"
"Toàn tham gia giải cấp thành phố thôi, cũng chỉ có bơi tự do cự ly dài là ổn," Tần Soái nói, "Thể thao của trường Trung học Lâm Giang 1 tệ lắm ạ. Chủ yếu là trường chuyên cấp 3 nên mọi người đều tập trung cho việc học."
Bơi tự do 1500m là thế mạnh của Bành Cẩm Huy.
Nhưng cũng chỉ giới hạn trong những giải đấu nhỏ thôi.
Cảnh Ái Quốc và Tần Soái đứng cạnh bể nhìn, lúc tới 1000m, chênh lệch đã thấy rõ.
Có thể nhìn ra động tác quạt nước của Bành Cẩm Huy đã chậm hẳn đi.
Tự do cự ly dài đời hỏi sức bền và thể lực rất cao, Trần Nhất Lan chuyên 400m hỗn hợp, trong đó 100m cuối cùng là bơi tự do. Phần bơi này đòi hỏi tốc độ và sức mạnh nhiều nhất, 300m đầu cần sắp xếp thể lực hợp lý, 100m cuối thường dùng để chạy nước rút.
"Em thấy Trần Nhất Lan thế nào?" Cảnh Ái Quốc khoanh tay.
"Rất giỏi, em ấy tập rất chăm chỉ, hết giờ học là chạy 3000m, chạy nước rút 30m ngay, lại còn tập core với đội điền kinh nữa. Em có hỏi em ấy, em ấy bảo tối còn về bể bơi tập thêm. Rất kỷ luật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!