Sáng thứ Bảy Ôn Sơ Nịnh dậy sớm vì có hẹn với Thư Khả Bội sẽ ra ngoài, cô cũng cố tình ăn sáng sớm.
Ban đầu tính nấu ít mì là xong, nhưng nghĩ tới người cậu Chu Tuyển Dương của mình, Ôn Sơ Nịnh vẫn xuống lầu mua bữa sáng.
Ôn Sơ Nịnh rửa mặt xong, chợt nghe tiếng sột soạt ngoài ban công.
Cậu vẫn nuôi con chó trắng kia, hàng ngày đều dắt nó đi dạo, vì sợ ảnh hưởng tới việc học của cô nên túi toàn cho nó ngủ ngoài ban công.
Cậu còn mua ổ chó cho nó nữa.
Ôn Sơ Nịnh bước lại xem thử, con chó trắng đã được tắm sạch, bộ lông trắng xù mềm mại, nó đang bám lấy rào chắn vẫy đuôi với cô.
Ôn Sơ Nịnh rất thích chó nên bèn lấy dây dắt bên cạnh đeo vào cho nó, chuẩn bị dẫn nó đi chung luôn.
Ngoài khu nhà cũ có khá nhiều tiệm bán đồ ăn sáng.
Ôn Sơ Nịnh tiện tay mua một phần cháo, thêm ít cơm nắm nữa rồi quay về, ai ngờ lại đụng phải Trần Nhất Lan mới chạy bộ về.
Từ xa đã thấy cậu rồi, thời tiết giữa tháng 9 rất dễ chịu, vẫn chưa lạnh hẳn. Cậu đứng dưới ánh ban mai lúc 7 giờ sáng, ánh nắng vàng rọi xuống vương chút ánh sáng mơ hồ. Quần thể thao dài, áo thun trắng rộng rãi, dáng người cao ráo, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo rất dễ nhận ra giữa đám đông.
Khu nhà công vụ này đa phần toàn là giáo viên của trường thể thao và bác sĩ của bệnh viện số 1, toàn là người quen nên Trần Nhất Lan đang đứng lại nói chuyện với một ông chú.
Gương mặt cậu trai rõ ràng sáng sủa, khóe mắt chân mày mang theo nụ cười nhàn nhạt, nói chuyện với người khác rất lễ phép và lịch sự. Có lẽ vì sự thuần khiết và rực rỡ đặc trưng của vận động viên nên dù ăn mặc rất đơn giản, cậu vẫn tỏa sáng dưới ánh nắng.
Ôn Sơ Nịnh cầm đồ ăn sáng đứng gần đó, Trần Nhất Lan vừa ngước mắt lên đã thấy cô.
Ôn Sơ Nịnh đợi cậu nói chuyện xong mới đi tới.
— Thực ra là có do dự trong vài giây ngắn ngủi.
Ký ức về tối hôm qua như một cơn gió mỏng mảnh, lại như cơn mưa xuân dịu dàng bất chợt ùa tới. Cô vẫn nhớ đêm ấy bầu trời trong vắt, những vì sao lấp lánh, cái ôm rất nhẹ, rất khẽ khàng.
Nhiệt độ ấm áp từ cơ thể cậu trong màn đêm trở nên cực kỳ rõ ràng, tiếng tim cậu đập vang dội trong đêm tĩnh mịch.
Trần Nhất Lan hỏi, "Có nuôi chó à?"
"Ừ, cậu tớ nhặt ở cổng khu nhà đấy." Ôn Sơ Nịnh hỏi, "Cậu ăn gì chưa?"
"Vẫn chưa." Trần Nhất Lan nói, "Cậu tính dắt chó đi dạo ở đâu vậy?"
"Chắc là đi một vòng trong vườn hoa phía trước thôi," Ôn Sơ Nịnh nói, "Cậu còn chạy tiếp không?"
Hỏi xong lại hơi thấp thỏm, chỉ mong thời gian trôi chậm hơn một chút.
"Vẫn chạy thêm vòng nữa được."
Trần Nhất Lan hơi hất cằm.
Ôn Sơ Nịnh dắt con chó trắng, vừa đi vừa trò chuyện câu được câu mất với cậu, "Hôm nay cậu phải đi tập hả?"
"Ừ, hôm nay huấn luyện viên Cảnh sẽ tới nữa," Trần Nhất Lan nói, "Hôm nay cậu ra ngoài cẩn thận nhé."
"Ừ."
"Cậu… Nhớ để ý chuyện nghỉ ngơi nữa."
Ôn Sơ Nịnh sóng vai với cậu trên vỉa hè, những cành liễu ven đường khẽ lay trong gió, có người đang chạy bộ buổi sáng. 7 giờ hơn, thành phố mới thức dậy toát lên vẻ yên ả mà rộn ràng.
Ôn Sơ Nịnh nhìn thoáng qua tay cậu, vết thương đã đóng vảy, trông khá hơn nhiều rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!