Chương 15: (Vô Đề)

Chiều thứ Sáu ấy, không khí trong lớp chọn này hiếm khi náo nhiệt được vậy.

Tự học thứ Bảy và Chủ nhật đều là tự nguyện, Ôn Sơ Nịnh vẫn chưa quyết định, vừa hay tan tiết Thể dục, Thư Khả Bội kéo tay nói với cô, "Ôn Ôn à, thứ Bảy cậu có rảnh không?"

Ôn Sơ Nịnh hỏi, "Rảnh, cậu cũng không đi tự học à?"

"Đi cũng được mà không đi cũng chẳng sao, chủ yếu tớ muốn hỏi cậu có muốn đi công viên nước chung thôi." Thư Khả Bội nói, "Cha tớ mua vé rồi nhưng lại không có thời gian đi chung với tớ."

Ôn Sơ Nịnh gật đầu, "Vậy vừa hay, tớ mời cậu ăn cơm bù lại nhé."

"Hai tụi mình mà khách sáo cái gì." Thư Khả Bội thân mật kéo tay cô, "Ôn Ôn là tốt nhất!"

Ôn Sơ Nịnh cười cười, hai người rời khỏi sân tập, trên đường chạy vẫn còn rất nhiều người đang chạy bộ.

Vừa nhìn đã thấy Tôn Gia Diệu và Trần Nhất Lan.

Ôn Sơ Nịnh chỉ biết họ đang tập 3000m.

Thư Khả Bội liếc nhanh một cái, Tôn Gia Diệu thấy hai người họ đi ngang qua thì tăng tốc chạy lên vài bước, quay đầu lại, vừa chạy lùi vừa chào cả hai.

Thực ra nên nói là chào Ôn Sơ Nịnh thì đúng hơn, vì họ quen nhau lâu hơn.

Ánh mắt Thư Khả Bội đuổi theo rồi nhanh chóng thu lại, giả vờ như vô tình hỏi, "Cha tớ cho nhiều vé lắm, hai người họ rảnh không nhỉ?"

"Chắc là không đâu, bài tập hàng ngày của họ nặng lắm."

"Hay là cậu hỏi thử đi?"

"Ừ, để lát nữa tớ hỏi thử."

Ôn Sơ Nịnh không nghĩ gì nhiều, Thư Khả Bội "Ừm" một tiếng, lặng lẽ nhìn sang phía sân tập bên kia.

Có rất nhiều người, nhưng người nổi bật thì chỉ cần liếc mắt cái là thấy ngay.

Cuối tuần các giáo viên bộ môn giao rất nhiều bài tập, Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội không thèm ăn gì mà cũng chẳng muốn ăn ở căn tin, thế là cả hai tới siêu thị mua mỗi người một chai cà phê rồi quay về làm bài.

Thứ Sáu luôn là một ngày đặc biệt của thời học sinh, trong lớp hiếm khi có vài nữ sinh tụ tập lại tán dóc.

Ôn Sơ Nịnh nhìn thoáng ra cửa sổ, ráng chiều đỏ rực cả bầu trời, gió đầu thu mát mẻ và trong lành.

Mấy cậu trai trong lớp chơi bóng rổ xong quay về vẫn không quên bàn chuyện Đại hội thể thao cuối tháng. Bình thường chẳng mấy ai quan tâm tới, nhưng từ khi Thể dục được tính điểm trong kỳ thi đánh giá năng lực thì mọi người nghiêm túc hẳn.

Nhưng vì không chuyên nên thỉnh thoảng đám con trai sẽ tới hỏi Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu, hai người họ chuyên nghiệp, rất nhanh đã giúp họ tiến bộ trong phần chạy 1000m.

Vì thế mấy đứa con trai thân thiện cũng hay rủ họ chơi bóng rổ cùng.

Ôn Sơ Nịnh đang ngồi làm bài tập, bàn phía sau khẽ nhúc nhích, Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu đã quay về. Cơn gió dễ chịu mang theo mùi xà phòng và hương chanh thoảng qua, Trần Nhất Lan tiệp tay đặt một chai nước có ga ướp lạnh lên bàn cô.

Trong tầm mắt của cô chỉ thấy có một bàn tay thon dài mạnh mẽ.

Ngẩng đầu lên, trên bàn đã có thêm một chai nước có ga vị vải.

"Cậu không đi ăn à?" Trần Nhất Lan thuận miệng hỏi.

"Không đói lắm." Ôn Sơ Nịnh sực nhớ tới chuyện Thư Khả Bội nhờ hỏi nên bèn quay đầu lại, "À đúng rồi, cuối tuần hai người có rảnh không? Bối Bối tính đi công viên nước."

"Cuối tuần phải tập 10.000m lận." Trần Nhất Lan nói, "Chưa biết có rảnh không." Sau đó lại đá ghế Tôn Gia Diệu, cậu ta đang nói chuyện với người khác trong lớp.

"Mày có rảnh không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!