Sau tiết Thể dục là một tiết tự học, ai cũng tranh thủ làm bài tập.
Cuối tiết hay có vài phút thả lỏng, lúc nào cũng có vài bạn chụm đầu lại rì rầm, hẹn nhau hôm nay ở ăn căn tin hay ra ngoài ăn, dù trường cho học sinh tự nguyện học tối nhưng đa phần học sinh đều chọn ở lại học.
Thư Khả Bội cũng ghé tới gần, nói với Ôn Sơ Nịnh, "Hôm nay tụi mình ra quán mì trước cổng trường ăn nhé? Tiện thể mua thêm ly trà sữa luôn."
"Tớ sao cũng được." Ôn Sơ Nịnh cắm cúi làm bài Toán, nhìn bài tập cô Toán giao, Ôn Sơ Nịnh chẳng còn muốn ăn gì nữa.
"Làm gì đấy? Rì rà rì rầm! Ngồi im làm bài tập đi!"
Đằng trước bỗng vang lên một giọng nữ, lớp học vốn ồn ào lập tức im bặt, Ôn Sơ Nịnh ngẩng đầu lên, không ngờ lại thấy Hứa Yến.
Cô còn đang thắc mắc sao dì ta tới thì mấy giây sau mới sực nhớ Hứa Yến là chủ nhiệm trường*.
(*) Chức vụ phụ trách tổ chức, triển khai và quản lý các hoạt động giảng dạy trong trường.
Hứa Yến xách túi, rõ ràng là tranh thủ tới kiểm tra kỷ luật trước khi tan làm.
Hứa Yến chỉ quan sát vài phút rồi bỏ đi, Ôn Sơ Nịnh cúi đầu làm bài tập tiếp, kết quả nghe thấy Hứa Yến hình như đang trò chuyện với ai ở ngoài hành lang.
Chỗ ngồi của Ôn Sơ Nịnh ngay sát tường, ngẩng đầu lên là cửa sổ, thực ra cô rất hối hận khi đã ngẩng đầu lên nhìn thấy khoảnh khắc đó.
Vì cô thấy Ôn Hứa đang đeo cặp đứng cạnh Hứa Yến, mặc áo sơ mi trắng đồng phục, váy kẻ đỏ ngang gối, Ôn Hứa đang tựa vào lan can đợi mẹ.
Bầu trời 5 giờ rưỡi chiều trong vắt, ánh nắng dịu nhẹ, Ôn Hứa là người lớn lên trong sự chiều chuộng nên cực kỳ hoạt bát rạng rỡ, trông nổi bật hơn nhiều so với người trầm lặng ít nói như cô.
Từ sau khi cha mẹ ly hôn năm 7 tuổi, cô mất đi sự yêu thương của người cha, Chu Mộng thì cứ bận làm việc. Chu Tuyển Dương nói Chu Mộng mượn công việc để trốn tránh cuộc sống, nhưng trong cuộc hôn nhân của cha mẹ, chỉ có mình Ôn Sơ Nịnh là người bị tổn thương.
Không có cha mẹ đồng hành từ nhỏ, Ôn Sơ Nịnh buộc phải học cách tự lập sớm.
Đôi khi cô thật sự rất hâm mộ Ôn Hứa.
Trần Nhất Lan ngồi sau bàn Ôn Sơ Nịnh, thấy cô ngước đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu cũng nhìn theo ra, vừa hay thấy bóng lưng Hứa Yến và Ôn Hứa đang đi về cùng nhau.
Cậu từng gặp Ôn Hứa một lần, mấy năm trước có đụng mặt ở trường, là ngày Ôn Thiệu Huy đến thăm Ôn Sơ Nịnh, Ôn Hứa ngồi trên xe đợi ông.
Thấy hai người đó đi chung với nhau, Trần Nhất Lan cũng lờ mờ đoán ra được.
Lớp tự học im phăng phắc, chỉ mới thấy bóng lưng của cô vài giây đã thấy cô quay đầu đi, cầm bút lên làm bài tiếp.
Trần Nhất Lan ngẫm nghĩ vài giây.
"Cạch —"
Một cục giấy nhỏ bay từ sau lên.
Rơi chính xác lên vở của Ôn Sơ Nịnh.
Cô đặt bút xuống, mở cục giấy ra.
Trên đó vẽ một gương mặt cười nhỏ xíu, bên cạnh còn viết ba chữ: Có tớ đây.
Tan học, Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu phải đi tập, Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội thì đi ăn cơm. Từ giờ tới buổi tự học tối chỉ có khoảng bốn mươi phút, hai người phải tranh thủ đi sớm.
Trong phòng học chỉ còn vài bạn đang làm bài tập.
Tôn Gia Diệu lúc học thì buồn ngủ, tới giờ tự học thì ngủ hẳn, cậu ta tự xưng "hiến dâng tất cả nhiệt huyết cho bơi lội" nên vừa tan học đã cực kỳ tỉnh táo, "Thật đấy, bơi 10km còn dễ chịu hơn đi học!"
Trần Nhất Lan đang cất mấy quyển sách vào cặp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!