Chuyện kiểm tra thể chất không gấp lắm, nhưng Đại hội thể thao chỉ còn ba tuần nữa sẽ diễn ra, trường và Bộ Giáo dục đều coi trọng thể dục, giáo viên các bộ môn cũng chẳng dám trắng trợn chiếm tiết Thể dục quá.
Một tuần có ba tiết Thể dục, rơi vào Hai, Tư, Sáu.
Lịch họ của họ cũng khá căng, sáng có một tiết tự học sớm và bốn tiết môn chính, buổi chiều ba tiết và thêm một tiết tự học, tối thêm ba tiết tự học nữa nhưng không bắt buộc mà là tự nguyện.
Tiết Thể dục thứ Hai rơi vào tiết thứ ba buổi chiều, thường tiết này có hơi khác vì tiết sau là tự học, trường không kiểm tra gắt, đám nam sinh bèn lấy cớ chuẩn bị cho Đại hội thể thao để nán lại sân tập thêm chút nữa.
Lý do chính đáng ghê.
Tiết trước là môn Toán, cô Toán là một người phụ nữ trung niên hơn 40 tuổi tên Lý Hồng Lan, dáng người thấp, tóc ngắn đeo kính, thường kể mấy chuyện cười hạt nhài chẳng ai hiểu, giọng nói thì kéo dài lê thê. Vốn môn Toán cấp 3 đã khô khan rồi mà tốc độ giảng bài của cô lại cực nhanh, mới khai giảng có một tuần mà đã giảng hết hai chương rồi.
Vài học sinh sẽ lên hỏi bài sau giờ học, nhưng phần nhiều vẫn lặng lẽ làm đi làm lại bài tập.
Tháng 9 rồi mà trời vẫn oi bức.
Ôn Sơ Nịnh gục xuống bàn giải một đề Toán, Lý Hồng Lan giảng nhanh quá, nhiều chỗ cả lớp không theo kịp.
Từng có một câu đùa rằng trong tiết Toán mà làm rơi bút, cúi xuống nhặt một cái là ngẩng đầu lên sẽ thấy thiên thư ngay.
Ôn Sơ Nịnh cũng không phải ngoại lệ, vừa cúi đầu suy nghĩ về hàm số lượng giác, chớp mắt đề thi đã biến thành tổ hợp của tập hợp, vectơ và hàm số lượng giám.
Giữa tiết hai và tiết ba có một tiết nghỉ dài nửa tiếng.
Trong lớp chỉ còn vài ba học sinh ngồi lại làm bài, Ôn Sơ Nịnh vò đầu bứt tai với một bài hàm số lượng giác, Thư Khả Bội thì đang đau đớn giãy giụa với bài điền từ tiếng Anh.
Hai cô gái đắm chìm trong cuộc chiến, cặm cụi làm bài không nghỉ ngơi.
"Được rồi, hay là tụi mình thu dọn chuẩn bị ra sân tập đi. Cũng sắp vào tiết rồi."
Thư Khả Bội là người đầu tiên bỏ cuộc, đóng nắp bút lại, rút từ học bàn ra một quyển từ vựng, chuẩn bị tranh thủ có thời gian thì học.
"Ừ."
Ôn Sơ Nịnh cũng vui vẻ đồng ý, lục tìm trong học bài, giờ lên tiết Thể dục mang sách đã thành một trào lưu rồi. Nhưng Ôn Sơ Nịnh lại không muốn học Chính sử mà cũng chẳng muốn đem đề Toán ra sân tập.
Suy nghĩ trong chốc lát, cô rút ra một quyển tạp chí, không mang gì thì có vẻ hơi lạc loài.
Thư Khả Bội nhìn thấy thì ngạc nhiên hỏi, "Cậu đọc được cả tạp chí tiếng Anh à?"
"Chỉ giết thời gian thôi."
"Đỉnh." Thư Khả Bội đứng dậy, khoác tay cô đi ra ngoài, "Tiếng Anh khó điên, gì mà on, in, of, mấy cái giới từ nữa."
"Tớ cũng chẳng hiểu nổi mấy cái vectơ và hàm số lượng giác."
Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bội đúng là chân tình trong lúc hoạn nạn.
Quay đầu nhìn lại, không thấy hai người ở bàn sau, vừa bước ra khỏi lớp đã trông thấy hai bóng người đang xuống lầu.
Đúng là kỳ diệu thật, rõ ràng đồng phục của mọi người đều giống nhau, trước đây cứ nghe các bạn than là đồng phục xấu.
Nhưng khi mặc trên người Trần Nhất Lan, giữa đám đông là nhận ra cậu ngay.
Dáng người cao ráo, đến cả sơ mi trắng và quần dài đen cũng được cậu mặc ra dáng, chỉ một bóng lưng thôi mà Ôn Sơ Nịnh đã vô thức đi chậm lại, cô trên lầu, Trần Nhất Lan đứng ở tầng dưới.
Bóng nắng hắt lên khóe mắt của cậu, không nghe rõ được người bên cạnh nói gì, chỉ thấy khóe môi cậu có ý cười nhàn nhạt, ánh nắng ấy dường như cũng chỉ là phông nền cho cậu.
Mới khai giảng được một tuần mà Trần Nhất Lan đã rất được lòng người khác rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!