Tới ngày khai giảng lại không hề náo nhiệt như tưởng tượng, trường Trung học Lâm Giang 1 rất rộng, mô hình giáo dục đa dạng, phía trước là khu giảng dạy cấp 3 bình thường, mấy tòa nhà phía sau mới xây mới là khu lớp quốc tế.
Học sinh khối 10 mới nhập học, khối 11 thì chia ban, khối 12 đã bắt đầu ôn thi từ ngày đầu tiên khai giảng.
Khối 11 là đặc biệt nhất, không thư thả như khối 10 mà cũng chưa bị áp lực nhiều như khối 12.
Lớp số 5 và số 6 đều là tập hợp những học sinh giỏi từ các lớp khác ghép lại, lớp số 5 là ban Tự nhiên, lớp số 6 là ban Xã hội.
Mọi người đều tới rất sớm, ai cũng tự chọn chỗ ngồi, lúc Ôn Sơ Nịnh tới thì chỉ còn chỗ ở hàng sau thôi.
Ôn Sơ Nịnh đeo cặp đi vào, nhìn lướt qua rồi chọn hàng thứ hai từ dưới đếm lên, ngồi cạnh một cô bạn đang chăm chú đọc sách. Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống, nhìn thoáng qua, là tiểu thuyết.
Ôn Sơ Nịnh từng gặp cô ấy, trước cô học lớp 10/10, bạn nữ này học ngay lớp bên cạnh, trông cởi mở hoạt bát hơn cô, hình như là lớp trưởng lớp bên cạnh, tên Thư Khả Bội.
Hai người từng là hàng xóm với nhau hồi lớp 10 nên cũng xem như hơi quen nhau.
Chủ nhiệm lớp là giáo viên môn Văn, tên Minh Đào, tiếc là ở độ tuổi xuân xanh mà đầu đã bị hói, đeo một cặp kính gọng đen, thêm cái bụng bia tròn vo.
Thầy giáo Minh Đào này cũng có rất nhiều truyền thuyết trong trường cấp 3 —
"Tụi mày đoán xem ông thành bụng bia đầu hói đó dạy môn gì?"
"Chắc là Vật lý, nếu không phải thì là Hóa."
"Sai! Anh Đào dạy Văn đấy, khối 11 có tám giáo viên Văn, ai cũng đẹp như hoa, lúc họp Minh Đào đứng giữa đó cứ như bảy người đẹp và một quái vật vậy, ha ha, mà tụi mày đoán thử xem năm nay Minh Đào bao nhiêu tuổi đi?"
"Ít nhất cũng phải 40 nhỉ?"
"Sai! Năm nay Minh Đào mới 28 thôi em!"
Vài nam sinh nghịch ngợm kinh ngạc cười phá lên.
Ôn Sơ Nịnh nhìn lướt một vòng, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc — Diệp Hạo Đông.
Diệp Hạo Đông cũng thấy Ôn Sơ Nịnh, còn hơi ngượng ngùng tới chào cô. Ôn Sơ Nịnh không hiểu sao đáng lẽ cậu ta học bên Tự nhiên mà sao lại chạy tới lớp Xã hội rồi.
Nhưng cô không nói nhiều mà chỉ cười xem như đáp lại.
Ngày khai giảng, cả lớp rôm rả, cửa trước và cửa sau đều mở ra. Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ lấy bài tập ra, nghe thấy tiếng bước chân cũng chẳng buồn ngước lên, chỉ ngửi thấy mùi hương quen thuộc thoang thoảng.
Hôm nay trước khi đi Ôn Sơ Nịnh còn cố tình dừng lại ở tầng 4, tính đợi Trần Nhất Lan. Nhưng cô cũng chưa chắc cậu đã làm xong thủ tục nhập học chưa nên cuối cùng chỉ gửi tin nhắn cho cậu thôi. Huống hồ gì Chu Tuyển Dương vẫn đang ở dưới lầu đợi cô, bảo tiện đường nên sẽ đưa cô tới trường.
Kỳ nghỉ hè ngắn ngủi đã kết thúc nhưng dường như vẫn còn gì đó trong những ngày ấy còn đọng lại.
Ôn Sơ Nịnh yên lặng chuẩn bị hết các dụng cụ học tập, chợt vai bị vỗ nhẹ.
Cả cô và Thư Khả Bội đều cùng ngước lên nhìn.
Sau đó, Ôn Sơ Nịnh chạm phải một đôi mắt cong cong mang theo ý cười. Cửa sau của lớp không đóng, ánh nắng cuối hè rực rỡ chiếu vào, gió hành lang lật tung vài trang sách khiến tiếng xào xạc vang lên.
Trần Nhất Lan ngồi ngay phía sau cô, thân hình nổi bật hơn hẳn so với nam sinh cùng lứa, ánh nắng đọng lại trên vai cậu khiến cậu thiếu niên càng rạng rỡ sức sống hơn. Cậu hơi nhướng mày nhìn cô, "Chào buổi sáng nhé, Ôn Sơ Nịnh."
Tôn Gia Diệu lại càng đắc ý hơn, "Lại gặp nhau rồi nè."
Trong lúc nhất thời Ôn Sơ Nịnh chưa phản ứng lại kịp, may mà chỉ trong một thoáng chốc thôi, chuông tự học buổi sáng đã vang lên. Minh Đào ôm vài tập tài liệu bước vào, dõng dạc phát biểu vài phút.
Đại khái là nói lớp số 6 gồm những người giỏi nhất trong các lớp, sau này phải học hành cho thật giỏi, sau đó lại nói sơ lược về kế hoạch cho học kỳ này.
Học kỳ I của lớp 11 thật sự rất bận, thầy cô các bộ môn sẽ dạy hết chương trình lớp 11 và 12 ngay trong học kỳ này, sang học kỳ II sẽ bắt đầu ôn tập vòng 1.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!