Lúc quay về thì không được thuận lợi cho lắm, hai người kịp chuyến tàu cao tốc nhưng lại lỡ mất chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.
Nhất là vào mùa hè, thời tiết thành phố Lâm Giang cứ thất thường, ban ngày trời quang mây tạnh nhưng ban đêm là lại bắt đầu lác đác mưa bay.
Hai người không mang ô theo, trạm xe lửa cũng đóng, họ chỉ có thể tạm trú dưới mái hiên trước cổng trạm để tránh mưa.
Mười giờ rưỡi tối, trạm tàu thưa thớt người.
Hai người họ cứ đứng đó đợi mưa tạnh.
Ôn Sơ Nịnh hỏi, "Cậu về muộn thế này có sao không vậy?"
"Tháng này mẹ tớ trực ca đêm."
"À."
"Hay cậu gọi về báo cho cậu biết một tiếng đi?"
"Cũng được."
Ôn Sơ Nịnh bấm gọi Chu Tuyển Dương.
Gọi thì gọi nhưng trong lòng chỉ mong Chu Tuyển Dương đừng tới đón.
Quả nhiên một lúc sau Chu Tuyển Dương mới bắt máy, qua điện thoại còn nghe thấy tiếng nước rào rào.
"Chưa về à? Trời mưa đấy, con có mang ô không?"
"Không ạ." Ánh mắt cô lén liếc sang bên cạnh, Trần Nhất Lan đang đứng gần đó, ánh đèn đường phía xa hắt vào khuôn mặt cậu, đường nét rõ ràng, hàng mi dài đang cụp xuống.
"Cậu mới tắm xong, con đang ở đâu? Cậu đến đón con nhé?"
"Ừm… Chắc sắp tạnh mưa rồi ạ…"
"…" Hỏi một đằng mà trả lời một nẻo, Chu Tuyển Dương khựng lại một giây mới hiểu ra, anh ta không vạch trần, "Ừ, vậy con tranh thủ về sớm đấy, nếu một tiếng nữa mà mưa chưa tạnh thì gọi cho cậu, cậu tới đón con."
"Mai cậu không đi làm à?" Ôn Sơ Nịnh do dự, "Cậu ơi, hay là cậu nghỉ ngơi sớm đi."
"Không được, cậu phải đợi con về, sáng mai cậu không tới quán."
"Vâng."
Ôn Sơ Nịnh cúp điện thoại, Trần Nhất Lan cũng chẳng hỏi gì. Trận mưa đêm mùa hè khiến không khí trở nên mát mẻ hơn, cả hai đợi mãi, mưa không những không tạnh mà còn nặng hạt hơn, nước bên ngoài trạm tàu đã bắt đầu dâng lên, gần như tràn qua một bậc thềm.
Mưa càng lúc càng to.
Điểm đón xe gần nhất lại nằm ở bên kia đường.
Trần Nhất Lan nhìn giờ trên điện thoại, có vẻ cũng chẳng còn kiên nhẫn để đợi nữa. Cậu quay lại, trong sảnh vào trạm có hai máy bán hàng tự động, còn một chiếc ô cuối cùng đang vắt vẻo bên trong.
Trần Nhất Lan quét mã trả tiền, chiếc ô rơi xuống, cậu đưa ô cho cô.
Ôn Sơ Nịnh nhận lấy chiếc ô, vội hỏi, "Thế còn cậu?"
Trần Nhất Lan bước ra ngoài quan sát mưa rồi lại nhìn dòng nước đang tràn lên bậc tam cấp.
Cậu quay lại nhìn cô, nửa gương mặt khuất trong bóng tối, Ôn Sơ Nịnh lại vô cớ không dám nhìn thẳng vào mắt cậu… Cứ như sợ cậu nghe được nội dung cuộc điện thoại vừa rồi với Chu Tuyển Dương vậy.
Vừa mong mưa tạnh mà lại vừa quý trọng mái hiên trú mưa cùng cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!