Ngày 30 tháng 8 rơi đúng vào thứ Bảy, sáng Ôn Sơ Nịnh phải ra ngoài học tiết Taekwondo cuối cùng.
Diệp Hạo Đông giơ tấm đệm, nhỏ giọng hỏi cô, "Ôn Sơ Nịnh, cậu chọn Xã hội đúng không?"
"Ừm."
Ôn Sơ Nịnh đang suy nghĩ chuyện khác trong đầu nên không có tâm trí đâu mà trả lời cậu ta.
Diệp Hạo Đông nói lải nhải gì đó, cô cũng chẳng nghe rõ.
Đại khái là nói lên lớp 11 sẽ chia ban, học Xã hội thì hai môn Toán với tiếng Anh sẽ khó hơn một chút.
Sao cô không biết chứ.
Sau khi tan học, Ôn Sơ Nịnh về nhà, trên đường lo nghĩ gì đó mà chẳng hề thấy Trần Nhất Lan cũng đang về sau buổi tập sáng.
Trần Nhất Lan thấy vẻ mặt thẫn thờ của cô, cuối cùng không nhịn nổi mà lên gõ cửa nhà cô vào trưa.
Cứ như hồn vía lên mây vậy, chẳng nhẽ bị sốc chuyện gì trước khi khai giảng rồi.
Lúc Trần Nhất Lan tới gõ cửa, Chu Tuyển Dương cũng chuẩn bị đi làm.
Vừa mở cửa ra, Chu Tuyển Dương nhướng mày.
Vẻ mặt Trần Nhất Lan vẫn bình thản, mở miệng "Chào cậu ạ".
Nói thật thì chiều cao 1m93 này đúng là áp đảo thật.
Chu Tuyển Dương giơ tay vỗ vỗ vai Trần Nhất Lan, "Cậu đi làm đây."
… Cao thật chứ.
Ôn Sơ Nịnh đang ngồi trong phòng.
Trên tường dán một tờ thời khóa biểu.
Mà Ôn Sơ Nịnh đã ngồi nhìn tờ thời khóa biểu ấy một lúc lâu rồi.
Theo lời Ôn Thiệu Huy, cô biết mình được phân vào lớp số 6, lớp chọn ban Xã hội.
Với cô, điều quan trọng không phải lớp chọn mà là trường đại học cô muốn thi vào.
Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên — Một trường đại học về ngoại ngữ có tiếng trong nước, điểm chuẩn rất cao, cũng là mục tiêu mà Ôn Sơ Nịnh muốn cố gắng trong hai năm tới.
Nhưng nhìn thành tích hiện tại của mình, cô lại thấy quá xa vời.
Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên tuyển rất ít chỉ tiêu ở tỉnh S, mỗi năm điểm chuẩn đều rất cao, muốn đậu phải lọt vào TOP 3 trong lớp hoặc TOP 100 thành phố thì mới có hy vọng.
Quá xa vời.
Chỉ cần nghĩ tới điểm Toán thôi là Ôn Sơ Nịnh lại thấy nặng nề — Cô học lệch tiếng Anh.
Năm nay kỳ thi đại học vẫn chưa cải cách, ba môn Toán – Văn – Anh mỗi môn tối đa 150 điểm, tổ hợp Xã hội Sử – Địa – Chính trị thì tổng 300 điểm. Điểm chuẩn hàng năm của Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên luôn trên 600, mà điểm đậu thực tế lúc nào cũng hơn mức đấy mấy chục điểm.
Mà môn Toán của cô lại rất kéo chân.
"Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên."
Lúc đang sầu muộn, cô chợt nghe có một giọng nói êm tai vang lên sau lưng. Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại, vì chênh lệch chiều cao nên thứ đầu tiên cô thấy là một chiếc cổ thon dài, chiếc áo thun đen đơn giản để lộ lờ mờ xương quai xanh, màu tối càng làm tôn thêm làn da trắng nõn của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!