Chương 1: (Vô Đề)

Gửi Trần Nhất Lan, Trần Nhất Lan đặc biệt và khác biệt nhất trong hàng nghìn, hàng vạn người tên Trần Nhất Lan ngoài kia.

Mây núi làm màn, lặng nhìn lửa cháy bên kia bờ, xin hãy cho tôi làm vầng trăng nhỏ chỉ thuộc về riêng người.

Đêm nay sương nặng hạt, mong Trần Nhất Lan của tôi mãi mãi tự do, mãi mãi không uổng công cố gắng và kiên trì ở chỗ người thích.

— Tháng 10 năm 2021.

Thời tiết cuối tháng 8 không dễ chịu gì mấy, cửa sổ phòng ngủ chưa kịp đóng nên gió nóng ẩm cũng lùa vào từng đợt.

Ôn Sơ Nịnh tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, vô thức xem đồng hồ, đã 4 giờ rưỡi chiều rồi.

Cô không dậy vì nóng mà là vì tiếng nói chuyện điện thoại và tiếng giày cao gót đang vang ngoài cửa.

"Ừm, tôi làm xong hết giấy tờ rồi, bay chuyến 7 giờ hơn tối nay, khoảng trưa mai là tới, cậu nhớ đón tôi đấy, ừ… Hỏi gì mà lắm thế, bé Nịnh ngoan lắm, mà cũng có cô cậu nó ở đây, tôi không lo đâu."

"Ừ, giấy tờ nhà cửa cũng xong cả rồi, giờ mới tháng 8 thôi mà, bé Nịnh sẽ dọn về trước khi khai giảng. Nhà cũ gần trường Trung học Lâm Giang 1 hơn, chắc đi tầm mười phút thôi… Ừm, bên đó trị an tốt, là khu nhà công vụ của bệnh viện chỗ tôi với Ôn Thiệu Huy hồi còn kết hôn ấy. Ôi, có gì mà sợ người ta bàn tán? Đã lâu vậy rồi mà, hơn nữa nhé, nhà cũ nên mấy gia đình trước cũng dọn đi cả rồi."

Ôn Sơ Nịnh bước xuống giường, phần lớn đồ đạc trong nhà đã được chuyển về nhà cũ cả rồi nên có vẻ hơi trống trải, vali của cô đang đặt ở giữa phòng ngủ.

Ngoài phòng khách, mẹ cô là Chu Mộng đang kéo vali, vừa ngắt cuộc gọi xong.

Hôm nay bà trang điểm cẩn thận, mặc áo sơ mi voan màu hồng phấn, chân váy ôm kaki màu sáng, mang giày cao gót mũi nhọn, tóc uốn lọn.

Trên tay còn đang đeo chiếc túi Birkin màu xám tro.

Tâm trạng của Chu Mộng hôm nay khá tốt, cúp máy xong vẫn còn cười, quay đầu thấy con gái thì dặn vài câu theo thói quen, "Sắp lên lớp 11 rồi, học hành cho giỏi nhé con. Bé Nịnh nhà ta học giỏi thế, nhiều khi sau này sang Anh du học được luôn đấy."

Ôn Sơ Nịnh không đáp lời bà mà chỉ hỏi, "Tết mẹ có về không ạ?"

"Phải xem tình hình thế nào nữa…"

Tức là không về.

Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống trước chiếc vali trong phòng ngủ, lôi một chiếc quần thể thao và áo thun ra.

Chu Mộng nhìn đồng hồ, do dự nói, "Nếu Tết mà cậu con không có ở nhà thì… Sang bên cha con ăn đi, mẹ đã nói chuyện rồi, dì Hứa của con cũng tốt lắm."

Ôn Sơ Nịnh "Ừm" một tiếng.

Chu Mộng sắp đi vẫn còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Trong lòng bà, con gái luôn là đứa ngoan ngoãn, chẳng bao giờ khiến người ta phải lo lắng. Công việc của bà bận rộn nhưng bé Nịnh vẫn luôn tự chăm sóc mình rất tốt.

Chu Mộng kéo vali, mở cửa rời khỏi đó.

Ôn Sơ Nịnh cầm chiếc quần đứng dậy, xung quanh yên ắng như thể bị cả thế giới bỏ quên.

Hôm nay, ở một khía cạnh nào đó, cũng có thể xem là một đường phân cách. Phân cách cho sự trưởng thành, cũng là ranh giới khi cô bị thế giới ruồng bỏ.

Mẹ cô sang Anh theo đuổi sự nghiệp, cha cô là Ôn Thiệu Huy thì đã có gia đình mới từ lâu, có thêm một bé gái nhỏ. Chu Mộng và Ôn Thiệu Huy đã ly hôn từ lâu nhưng vẫn xem như chia tay trong hòa bình.

Bảo cô sang bên cha ăn Tết, thực lòng cô còn thấy gượng. Đó là tổ ấm của người khác, dù dì Hứa có tốt đến mấy thì giữa "vợ cũ" và "vợ hiện tại" vẫn có khoảng cách mà.

Tự dưng Ôn Sơ Nịnh lại thấy lòng nặng trĩu, đúng lúc này, điện thoại trên bàn chợt reo lên.

Ôn Sơ Nịnh nhìn thoáng qua, trên màn hình khóa hiện đầy tin nhắn chưa đọc trong WeChat.

Tên bạn thân Tôn Gia Diệu nhắn tin như bắn súng liên thanh —

[Trần Nhất Lan về rồi kìa!!!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!