À không, lúc trước Á Liên vẫn còn vô cùng xinh đẹp.
Nhị hóa rung đùi đắc ý, có điều..... hình như có gì hơi kỳ quái.
"Vậy, vị công tước kia còn thích Á Liên kia không?" Đây mới là chủ yếu nhất, nếu vị công tước kia nhìn cũng không nhìn Á Liên một cái, bọn họ hiện tại làm cái gì cũng là uổng phí.
"Cho nên hiện tại chúng ta phải chuẩn bị cả hai tay." Lôi Nặc thản nhiên nói, tựa hồ không muốn giải thích dư thừa.
"Xí!"
Không nói thì không nói, anh nghĩ rằng tôi còn thực hiếm lạ sao?
Nhị hóa cực kỳ ngạo kiều nghĩ.
Lôi Nặc như trước mỗi ngày tiến vào sâu trong rừng rậm, mỗi ngày kéo thân thể mệt mỏi trở về, bé con cùng nhị hóa cũng không náo loạn, tương đối im lặng, hiểu chuyện rất nhiều, hai tiểu gia hỏa cũng đi theo hỗ trợ, ngày qua ngày cứ thế trôi đi, Hắc Vũ cũng không phụ kỳ vọng, đem nhân vật quan trọng là Á Liên đến, trên đầu Á Liên che lụa trắng, toàn bộ khuôn mặt bị che đậy, chỉ lộ ra một đôi mắt, tinh thần không thể nào tốt, nhìn thấy nhiều người có chút hoảng hốt, hoàn toàn không nhìn ra y đã từng ương ngạnh kiêu ngạo cỡ nào.
Nhị hóa không khỏi phát ra hai tiếng chậc chậc cảm thán.
"Lại đây." Hắc Vũ nói.
Nhị hóa ngốc hề hề cười, thí điên thí điên chạy tới, ôm cổ Hắc Vũ, tiến vào trong lòng đối phương, bĩu môi la hét: "Tôi nhớ anh."
Lời này của nhị hóa cũng là thật tâm mà nói, nhiều ngày như vậy, hiếm khi Hắc Vũ không ở bên cạnh, quả thật là có chút nhớ, có điều, lời này quả thật đã nhắm trúng khẩu vị của Hắc Vũ, khuôn mặt lạnh băng của Hắc Vũ cũng có một tia tươi cười.
"Ừ, chúng ta rất nhanh có thể trở về nhà."
Nhị hóa lặng lẽ lôi kéo góc áo Hắc Vũ, nhỏ giọng hỏi: "Y bị sao vậy?" Á Liên thay đổi thật sự quá lớn, Hắc Vũ thì cười lạnh: "Trừng phạt đúng tội!"
Á Liên rụt cổ rùng mình một cái.
Ytới nơi này, cũng là buông tay nhất bác, y đã nản lòng thoái chí, thật khó khắn sinh ra cảm giác khác thường với Lôi Nặc, chuẩn bị như vậy qua cả đời, đáng tiếc, vận mệnh không tốt, cái này, y cho tới giờ, gương mặt kiêu ngạo cũng bị hủy đi, Á Liên lại là phẫn hận, lại là không cam lòng, trải qua cuộc sống không có thiên lý ở từ đường, cuộc sống lao ngục không thuộc trong sinh hoạt của mình, điều này làm cho tinh thần Á Liên dần dần hỏng mất, Hắc Vũ đến, cho y một cơ hội.
Mà y, hiện tại cần phải bắt lấy cơ hội khó có được này, cho dù cơ hội phi thường xa vời.
"Ngươi nói rồi, phải giúp ta." Á Liên cố gắng làm ra tư thế ngang bằng, cho dù cực kỳ nghèo túng, y cũng không chịu cúi đầu nhận sai.
Hắc Vũ thản nhiên nhìn y một cái, trong mắt lộ ra một tia châm chọc.
"Ta giúp ngươi là một chuyện, có điều, ngươi cũng nên dựa theo kịch bản."
Á Liên khẽ cắn môi: "Được!"
Chỉ cần y leo lên vị trí kia, mấy người trước mắt này, y cũng sẽ không dễ dàng buông tha, cúi đầu, Á Liên độc ác nghĩ.
Ánh mắt Hắc Vũ mang theo ý tứ hàm xúc khó hiểu, ôm lấy nhị hóa rời đi.
Hiếm khi có thời gian yên tĩnh, Lôi Nặc cũng thả lỏng hơn, mấy người cũng lặng lẽ ly khai rừng rậm ma thú, xuất phát tới nơi ở của Mân Côi, cũng may Hắc Vũ bên này có thân vương là cha, việc này cũng dễ làm rất nhiều.
Khi chính chủ động tới tiểu tam, hơn nữa tiểu tam lại còn sinh con, đây thật sự là một tin tức lớn, phải biết rằng tại đại lục Miya, loại chuyện này là không thể tha thứ, cho dù ngươi có là vua, loại chuyện này cũng không thể phát sinh, nhưng việc này thật sự phát tán quá nhanh, hơn nữa có người cố ý sau lưng trợ giúp, một bàn tay vô hình thao túng mọi việc, thế nên rất nhiều người đều biết có một sự việc như vậy, Mân Côi công tước muốn che giấu đi cũng không thể, về phần công tước phu nhân, sau một loạt chuyện tình được đưa ra ánh sáng, tàn nhẫn công bố sự thật cho mọi người.
Trên thế giới này có rất nhiều sự việc không thể lý giải được.
Người Miya yêu cái đẹp, đây là thiên tính.
Công tước phu nhân vì bảo trì dáng người đồng thời tránh cho việc thống khổ vì sinh khó, hơn nữa có bối cảnh điều kiện tốt, trong lòng cho rằng việc sinh đẻ là việc làm đê tiện của người Miya, đương nhiên không muốn sinh, chính vì suy nghĩ như vậy, không thể ngăn chặn mọi người nói ra.
Cho nên liền mượn người sinh đẻ hộ.
Mân Côi công tước thân là một thú nhân cường đại ái mộ hư vinh, khi được phu nhân ưu ái, có loại bị hãm sâu vào, gã cảm thấy đây là việc kiêu ngạo và tự hào nhất trong cuộc đời gã, cho nên khi người Miya nhỏ nhắn yêu kiều dùng một chút thủ đoạn nho nhỏ, Mân Côi công tước bị mê hoặc hồ đồ. Lại thêm thế lực khổng lồ sau lưng người Miya này, làm cho Mân Côi công tước đứng núi này trông núi nọ, sinh ra một loại tự ti trong lòng, thế cho nên người Miya lại đưa ra một số yêu cầu quá đáng, gã cũng chỉ có thể thuận theo tiếp nhận, tận đến khi bùng nổ về sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!