Chương 47: Đồ ngốc không giải thích

Nghe xong lời anh trai thằn lằn nói, cả nhà Lôi Nặc đều nhìn về phía Arthur với ánh mắt khác.

Đại ca Lôi Nặc hừ lạnh, nhị ca thì khinh thường.

Á Thanh đáng thương, vô cùng ủy khuất đứng ở nơi đó, vụng trộm liếc nhìn Lôi Y, cũng chính là nhị ca của Lôi Nặc, vẻ mặt xấu hổ, hai người con của Tình Tử sinh ra đều diện mạo quyến rũ, mặt thẹn thùng, vô hạn phong tình, đáng tiếc Lôi Y cũng không thèm nhìn y dù chỉ một cái.

Bởi vì bên người đang có kẻ không ngừng phóng xuất ra khí lạnh.

Ca ca đang ghen sao......

Lôi Y xấu xa suy nghĩ, đôi môi hình lăng chu lên, cực ngạo kiều. (Bí: ta ngửi thấy mùi huynh đệ ở đây!!!)

"Thân gia, đây chắc là hiểu lầm, thật đấy, Á Liên nhà chúng ta là một người Miya thực văn tĩnh, loại chuyện đánh nhau này tuyệt đối sẽ không phát sinh ở trên người y, có thể là hiểu lầm....." Arthur có điểm hoảng, nhìn thấy Á Thanh né tránh, lại thêm lo lắng.

Á Liên làm ra loại sự tình này, về sau nếu truyền ra ngoài, này phải làm sao bây giờ?

Tình Tử đang ngồi bên cạnh, vừa thấy cảnh này liền liên tục nói: "Đúng vậy, đúng vậy, đứa nhỏ Á Liên kia tính cách vô cùng tốt, là người ôn hòa có lý lẽ....."

U Lan chỉ khinh thường hừ lạnh, nhướng mày nói: "Không cần nói thêm nữa, chúng ta cùng đi xem là biết có chuyện gì xảy ra!"

Lôi Minh hàm hậu cười, thật có lỗi nhìn về phía Arthur, Arthur sắc mặt cứng ngắc, nắm chặt bàn tay, Lôi Tấn thấy Arthur như thế, đi nhanh lên trước, ánh mắt lạnh như băng, vẻ mặt lạnh lùng, hai tay ôm ngang ngực không nói gì.

"..."

Arthur trong lòng muốn nói lời thô tục nhưng đến cổ họng lại phun ra không được, hắn chỉ cảm thấy từ trước tới nay chưa bao giờ phải chịu như thế, suýt chút nữa tức đến hôn mê, Tình Tử âm thầm nháy mắt với Á Thanh, nét mặt vẫn tươi như hoa như trước, cười ha ha, coi như không có chuyện gì xảy ra: "Thân gia nói đúng, chúng ta liền đi qua đó xem....."

Thuận tiện giết chết cái tiểu người Miya kia!

Thứ không rõ lai lịch cũng dám tranh giành nam nhân với Á Liên, cũng không suy nghĩ xem mình là cái mặt hàng gì.

Bên này cười ha ha, còn U Lan thủy chung không cho đối phương nửa phần sắc mặt, khóa kỹ cửa, mọi người cùng hướng phía nhà riêng Lôi Nặc đi tới, Lôi Minh cùng U Lan đi ở phía trước, trong lòng sốt ruột, tuy rằng mặt ngoài tỏ vẻ không có gì nhưng trong lòng lại lo lắng chuyện gì xảy ra ảnh hưởng không tốt tới Lôi Nặc.

Còn Lôi Tấn cùng Lôi Y thì đi theo phía sau, Lôi Tấn tính tình lạnh lùng, lạnh nhạt, cực kỳ kiệm lời, hơn nữa sắc mặt băng sương, khí tràng vô cùng cường đại, về phần Lôi Y thì ôn hòa như ngọc, ngẫu nhiên nói mấy câu, thường thường nhìn về phía sau hai người Arthur cùng Tình Tử đang nói cái gì, rất là bí mật.

Bên này gà bay chó sủa, náo nhiệt không thôi, mà bên kia, bé con đang nhìn thấy không phải là Lôi Nặc mà bé tâm tâm niệm niệm, cũng mất hết vui vẻ.

Nhị hóa nâng eo đứng cạnh cửa nhìn lén, thấy tình huống không đúng, sôi nổi đi ra, đứng bên cạnh bé con.

Người tới không phải là người mà ngày ấy đánh bay mình sao? Nhị hóa ấn tượng không hề tốt đối với Á Liên, vừa thấy cửa mở ra là Á Liên, rất là kinh ngạc.

"Ngươi là vào bằng cách nào, đây là nhà của Lôi Nặc mà."

Á Liên tựa tiếu phi tiếu nhìn nhị hóa, thì ra là y, Á Liên đối với nhị hóa có một chút ấn tượng, đối với người Miya luôn xù lông, đầu óc có hơi ngốc này có chút khinh thường.

Thấy nhị hóa cùng bé con đứng chung một chỗ, trong lòng phán đoán hai người này là bạn bè, đúng là ngốc gặp ngốc, hai người này cùng một phe, rất hợp nhau.

Á Liên lườm nhị hóa một cái, cười nhạo nói: "Hừ! Ta mở được, vì cửa này là khóa chìm, Lôi Nặc lúc trước nói cho ta biết, ta là vị hôn phu của Lôi Nặc, Lôi Nặc không nói cho ta không lẽ nói cho ngươi?"

Nhị hóa không muốn để ý tới y, mắng: "Đồ ngu, muốn khoe khoang thì cút đi!"

"Người chờ đó!" Á Liên nghiến răng hung tợn trừng mắt nhị hóa, nhìn về phía bé con còn đang mờ mịt không thôi, bé con nghe không hiểu Á Liên nói cái gì, còn ngốc hồ hồ, không biết phải làm gì, thấy Á Liên từng bước hướng chính mình đi tới, tiểu ngơ ngác có chút không biết làm sao, bé còn không giỏi trao đổi cùng người khác, đặc biệt người này còn là vu mã của Lôi Nặc.

"......" Bé con nghiêng đầu, đôi mắt to to tràn đầy nghi hoặc, cúi cúi đầu, rất là nghi hoặc cùng khó hiểu, nam nhân xinh đẹp này muốn làm gì?

Nhị hóa cũng là vẻ mặt hiểu kỳ, không biết Á Liên này muốn làm cái gì, trong lòng rất bồn chồn, cảm thấy nụ cười đối phương rất gian xảo, tuyệt đối không làm ra chuyện tốt gì, vẫn nên cẩn thận cho chắc.

"....."

"....."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!