"..... Nuôi tiểu tam? Ở đâu thế, sao em không thấy?" Bé con nhìn ngó xung quan, tìm kiếm tiểu tam trong lời nhị hóa.
"...... Trời =="
Đỡ trán, nhị hóa lần đầu tiên cảm thấy áp lực thật lớn.
Thấy bé con ngơ ngác, ngây ngốc, không hề biết chủ nhân của danh hiệu tiểu tam là ai, nhị hóa rất là bất đắc dĩ, đành phải giải thích: "Mộc Mộc, nhóc chính là tiểu tam kia chứ ai, Lôi Nặc có vị hôn phu rồi, chính là nam nhân kia."
Bé con hậu tri hậu giác (vô thức) gật gật đầu, một bộ rất là hiểu biết.
"À, à , à, em biết rồi, nam nhân kia chính là vị hôn phu của Lôi Nặc, nhưng điều này có liên quan gì đến em, hơn nữa anh Tiểu Vũ, sao em lại biến thành tiểu tam của Lôi Nặc, anh có nhầm không vậy?" Bé con lắc lắc đầu không thể hiểu nổi.
Tiểu tam?
Mình là tiểu tam? Mình sao lại là tiểu tam? Tiểu tam không phải là một nữ nhân chuyên môn cướp nam nhân của nữ nhân khác sao?
Nhưng bé không có đi cướp nữ nhân khác của nam nhân mà.
Bé con hồ đồ.
Nhị hóa nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó giải thích: "Tiểu Mộc Mộc, nhóc quên nơi này nam nhân cùng nam nhân có thể kết hôn à, Lôi Nặc cùng với Á Liên kia là một đôi, nhóc lại ở trong nhà Lôi Nặc, nhóc nói xem là có nghĩa gì, người bên ngoài chắc chắn sẽ chê cười nhóc, nói nhóc đoạt nam nhân của Á Liên." Mặt nhị hóa đầy nghiêm túc nói.
Y cần phải bắt cóc bé con đi, nhìn xem, bé con ngốc biết bao nhiêu, đã đến lúc này, còn không biết bản thân ngẫu nhiên trở thành tiểu tam bị người ta khinh bỉ.
Bé con ngẩn ngơ, đôi mắt đen có chút thất thần, bé cố gắng suy nghĩ, thì ra là như vậy, thì ra nơi này nam nhân có thể thay thế nữ nhân.
"Nhưng mà anh Tiểu Vũ, em thật sự không cướp đi Lôi Nặc, em chỉ ở tạm nơi này thôi, thật đấy, em không phải tiểu tam..."
Bé con là người địa cầu, từ lúc còn rất nhỏ đã biết tiểu tam là như thế nào, là người đáng ghét, nhận vật đáng khinh, không chỉ là người lớn mà ngay cả trẻ con cũng đều căm ghét.
Tuy bé còn không phải thực hiểu được vì sao có người muốn đi làm tiểu tam để bị người chỉ trỏ, sau lưng nói những lời khó nghe, bị ánh mắt khác thường của người khác nhìn chằm chằm, tuyệt đối rất khổ sở.
Làm tiểu tam là không tốt, bé con hiểu được.
Nhưng bé thực sự không phải là tiểu tam mà, bé còn nhỏ như vậy, sao có thể là tiểu tam chứ? Thật sự là kỳ quái.
"Hừ!"
Thấy bé con vẫn không rõ, nhị hóa có chút tức giận, đương nhiên y không phải tức giận với bé con, mà là với Lôi Nặc. Thú nhân đáng giận này, rõ ràng đã có vị hôn phu, còn thông đồng với bé con, chắc hẳn là thấy bé con ngây thơ ngơ ngác nên muốn lừa gạt, làm ra loại hành vi ti bỉ vô liêm sỉ như vậy!
Nhị hóa thở phì phì tức giận, chỉ vào da lông mềm mại trên giường lớn, cùng với quần áo trên nguời bé con ngốc nghếch: "Nhóc nhìn xem, quần áo nhóc mặc trên người, còn có nơi nhóc ngủ buổi tối, nếu một thú nhân Miya làm như vậy đối với một người Miya, như vậy quan hệ của bọn họ chỉ có thể là bạn lữ, à không, là tiểu tam, nhóc cho rằng cái giường kia bất kỳ ai cũng có thể ngủ ở trên đó sao, giường của thú nhân đại lục Miya chỉ có thể để cho vu mã của họ ngủ, khứu giác của bọn họ phi thường mẫn cảm, bất kỳ một mùi vị dù là rất nhỏ nào bọn họ cũng có thể nhận ra, nếu phát hiện trên giường có mùi vị của một người Miya khác, khác nào là của người ngoài, là kẻ phản bội, là đáng xấu hổ!"
Bé con có chút mờ mịt, nhìn giường lớn, còn kéo kéo quần áo trên người, bé tựa hồ hiểu ra cái gì, nhưng có rất nhiều điều bé không hiểu rõ, bé con cảm thấy có chút khổ sở, thực ủy khuất, ngực ê ẩm, tức tức khó chịu.
Bé xoa xoa khóe mắt, có chút ra vẻ trấn định đối với nhị hóa còn đang thở phì phì, thấy đối phương không để y tới bé, còn xoay đầu sang một bên, không khỏi muốn cười, loại chuyện này là xảy ra trên người bé, sao anh Tiểu Vũ lại tức giận như vậy?
"Anh Tiểu Vũ, em không sao, Lôi Nặc không có làm gì với em, anh đừng tức giận, cảm ơn anh đã nhắc nhở em, bằng không em cũng không biết bản thân là tiểu tam, không, em mới không phải là tiểu tam, em chỉ ở tạm vài ngày trong nhà Lôi Nặc, em cũng không có cướp đi Lôi Nặc, cho nên em mới không phải là tiểu tam."
Đôi mắt hoa đào của nhị hóa đảo tròn, lúng liếng không thôi, xem ra bé con còn không ngốc, nói vài câu liền hiểu, cũng may là bé con có hơi ngốc, nếu không bình thường, nghe được bản thân là tiểu tam, còn không phải là muốn khóc đến nửa sống nửa chết cả ngày sao, cuối cùng còn muốn đi hỏi, sau đó làm ra các loại chuyện tình não tàn.
"Ha ha, anh biết ngay Tiểu Mộc Mộc không phải tiểu tam, người địa cầu chúng ta không làm tiểu tam, biết không, Tiểu Mộc Mộc, nhóc cần phải mạnh mẽ, làm tiểu tam là không được!"
Bé con rất là đồng ý gật đầu thật mạnh.
"Em biết! Em không làm tiểu tam!"
"Đúng..... anh đây nói cho nhóc, Tiểu Mộc Mộc, nơi này thú nhân vĩ đại rất nhiều, cho nên sau này nhóc tìm bạn lữ, chắc chắn có rất nhiều người để nhóc chọn, cho nên trăm ngàn lần đừng luyến tiếc Lôi Nặc, hắn là người có gia đình, phá hư hạnh phúc của người khác là không đúng...à, Tiểu Mộc Mộc nhóc cứ yên tâm, lát nữa sẽ anh sẽ mang nhóc ra ngoài, anh sẽ giới thiệu cho nhóc một thú nhân hoàn mỹ hơn gấp ngàn lần so với Lôi Nặc, nhóc thấy thế nào?"
Nhị hóa còn có chút lo lắng, Lôi Nặc kia, đem đồ ăn ngon, uống ngon cho tiểu ngốc nghếch, y chỉ sợ tiểu ngốc nghếch theo thói quen, sẽ luyến tiếc nơi này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!