Chương 44: Lôi Nặc về nhà

"Hả? Bé con sao vậy?"

Mới sáng sớm, Lôi Nặc tỉnh lại sờ sờ bên cạnh, phát hiện trống không, nhất thời cả kinh, hết cả buồn ngủ khi không thấy tiểu vu mã, từ trên giường nhảy mạnh xuống thấy tiểu vu mã ngồi bên cạnh cửa sổ, ánh mắt hồng hồng, con ngươi còn có tơ máu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại, tiều tụy không thôi, không có tinh thần cùng hoạt bát.

Tiểu vu mã nhà hắn luôn luôn rất nghe lời, lúc này là bị sao vậy?

"Bé con làm sao thế? Là giường không thoải mái sao?"

"..... Không, không có, em chính là dậy sớm..."

Lôi Nặc thở phào nhẹ nhõm, không có chuyện gì là tốt rồi, hắn cứ cảm thấy tiểu vu mã có chuyện gì đó giấu hắn, nghĩ lại thấy không có khả năng, tiểu vu mã mới bao nhiêu tuổi, làm sao có chuyện giấu hắn được.

"Không có việc gì là tốt rồi, nếu có việc gì phải nói với ta, ta giúp em giải quyết, được rồi, lại đây ta mặc quần áo cho, trong lúc đánh răng rửa mặt ta làm đồ ăn ngon cho em."

Lôi Nặc lấy quần áo mới, thay cho bé con, ăn mặc chỉnh tề, rửa mặt và lấy nước muối dùng để xúc miệng đánh răng, nhất nhất lấy ra đủ, làm mẫu cho bé con một lần, bé con trái lại học rất nhanh, rửa mặt rồi ăn sáng. Lôi Nặc đang thu dọn bát đũa, lúc này có người đến gõ cửa.

Đối phương có chút vội vàng gấp gáp, lỗ mãng chạy đến, giơ tay muốn gõ cửa.

Thú nhân thể trạng lớn, da dày thịt béo, nắm tay nện xuống ước chừng trăm cân, cửa đá nhà Lôi Nặc bị ầm ầm vang lên, bé con ngơ ngác, mờ mịt nhìn Lôi Nặc, chẳng lẽ cường đạo lại đến đây sao?

"Lôi Nặc, Lôi Nặc mau mở cửa, ta mang tin đến cho ngươi, nhanh lên." Thanh âm ầm ầm không gián đoạn vang lên.

Lôi Nặc buông bát đũa trong tay, cởi tạp dề ra, cho bé con một ánh mắt trấn an, đi ra cửa, vừa mở cửa đã nhìn thấy bằng hữu quen thuộc chơi cùng, sắc mặt thế này mới tốt lên rất nhiều.

Bé con hiếu kỳ đã chạy tới, ngẩng cổ, muốn nhìn người gõ cửa này là ai, đối phương giống như Lôi Nặc cao lớn uy mãnh, cũng là một nam tử cực kỳ tuấn mỹ, hình dáng như đao tước, sườn mặt vô cùng gợi cảm, có một mái tóc màu nâu, nói chuyện còn thở phì phò, mang theo một loại cảm giác ngốc ngốc, thấy Lôi Nặc mở cửa, ngốc ngốc cười: "Lôi Nặc ngươi rốt cục mở cửa, ta còn tưởng ngươi không ở nhà đi trốn tránh chứ."

Cúi đầu nhìn xuống còn đang lui tại sau chân Lôi Nặc, tiểu người Miya bàn tay nhỏ bé cầm góc áo Lôi Nặc, à, là một người Mya không tồi, làn da thực trắng, khuôn mặt cũng thực sạch sẽ, so với người Miya khác đẹp hơn nhiều, đối phương gãi gãi mái tóc màu nâu tựa hồ có chút thẹn thùng cùng bối rồi, chỉ vào bé con.

"..... Ha ha, Lôi Nặc, thì ra là thật, ta còn tưởng Á Liên nói dối chứ, ngươi thật đúng là đã mang về một người Miya, ha ha..." Nhưng mà, quả thật là bộ dáng không tồi, khó trách Lôi Nặc động tâm tư.

Lôi Nặc mặt không chút thay đổi, trái lại cực kỳ rõ ràng.

"Đúng! Á Liên lần này trái lại có một lần nói thật, em ấy hiện tại là vu mã của ta, đừng đánh chủ ý lên em ấy, em ấy là của ta!" Lời nói mãnh liệt cực kỳ bá đạo, làm cho thú nhân vốn đang có tiểu tâm tư sắc mặt hơi hơi cứng đờ.

"... Đã biết, đã biết, có điều Lôi Nặc ngươi để ý một chút, việc ngươi làm này... còn thật là, ngươi là bạn tốt của ta ta cũng không nói gì ngươi, nhưng ngươi nhìn Á Liên, y thì không hiểu rõ như vậy, ngươi chú ý một chút. A đúng rồi, ta thiếu chút nữa đã quên ta lần này tới đưa tin cho ngươi,  a ba và a phụ ngươi gọi ngươi về nhà, nói là có chuyện rất quan trọng, bảo ngươi mau mau trở về."

"Ừ, ta đã biết, Aro vất vả, ta sẽ trở về, thật là phiền toái ngươi." Lôi Nặc cảm tạ.

Nhưng hắn đã rất lâu không về nhà, cũng không biết trong nhà như thế nào, vẫn nên về nhà xem."

".....À, đúng rồi, Lôi Nặc, Á Liên kia tựa hồ đang ở nhà ngươi, cho nên....." Aro hảo tâm nhắc nhở, nhìn nhìn tiểu người Miya bên cạnh Lôi Nặc, thật sự là đứa nhỏ xinh đẹp, vận khí của Lôi Nặc sao lại tốt như vậy chứ.

Aro ngốc ngốc cười, trong lòng cực độ bất bình.

"Không có việc gì nữa, đây là việc nhỏ, ta đi đây." Aro nói xong, cũng cất bước rời đi, hắn muốn tới trấn trên có chút việc, nên tiện thể đi nhắn tin cùng đến xem tiểu người Miya trong miệng Á Liên.

Hì hì, gặp được rồi, nhìn đáng yêu muốn chết!

Aro vừa đi, Lôi Nặc đem bát đũa rửa sạch, quần áo bé con cũng giặt xong, thu thập một vài thứ chuẩn bị về nhà, thấy bé con một đường đi theo cũng không nói năng gì, chỉ nhìn chăm chăm, Lôi Nặc có chút thở dài.

"...... Bé con ở nhà một mình được không, ta phải ra ngoài trong chốc lát, lần này không thể mang em đi cùng, chờ một thời gian, ta mang em về nhà, ngoan ngoãn ở nhà, ta rất nhanh sẽ chở về."

"......."

Bé con nghe không hiểu, cũng không biết là ý tứ gì, thấy Lôi Nặc thu thập đồ đạc hiểu được Lôi Nặc là muốn ra ngoài, nhưng ra ngoài sao lại không mang mình theo, bé cảm thấy có chút mất mát, cầm lấy góc áo Lôi Nặc, cũng không biết phải nói gì, nhưng vẫn không buông tay.

Bé cũng muốn ra ngoài.

Bé biết, Lôi Nặc muốn ra ngoài, bé nhất định sẽ bị nhốt ở nhà, bé không muốn bị nhốt, bé muốn ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!