Trong đầu nhị hóa lo lắng muốn chết, mà bên kia Á Liên, vị hôn phu của Lôi Nặc đã muốn một đường ba bước đi tới cửa nhà Lôi Nặc.
Á Liên nhìn thấy cửa nhà Lôi Nặc đóng chặt, trong lòng cười lạnh không thôi, Lôi Nặc làm chuyện gì, ngày ấy thú nhân Miya đi săn thú cùng đã nói với y, y trái lại thật không ngờ, Lôi Nặc lá gan thật đủ lớn, cư nhiên làm ra loại chuyện này.
Về phần đứa nhóc nhặt được kia, Á Liên có biện pháp làm cho nó biến mất!
Cùng y tranh Lôi Nặc quả thực chính là muốn chết!
Á Liên sửa sang lại quẩn áo, vuốt vuốt tóc, từ trong lòng lấy ra một tinh thạch được mài bóng loáng như gương, gương này thực rõ ràng, Á Liên liếm liếm đôi môi, hướng hai má đánh chút phấn thơm, trên người phun một ít nước hoa, xong rồi mới cảm thấy hoàn mỹ.
Y hắng hắng thanh thanh cổ họng, thanh âm mang theo ngọt nị cùng kiều mị: "A Nặc, A Nặc anh có ở trong nhà không? Em đến thăm anh, A Nặc?" Y nói như vậy xong, đã muốn đưa tay đẩy ra cửa nhà Lôi Nặc, bước từng bước cực kỳ nhẹ nhàng tiêu sái đi vào.
Lôi Nặc cùng bé con lúc này đang uống sinh tố đu đủ ma dụ ướp lạnh, ăn đến ngon lành, nghe thấy thanh âm, Lôi Nặc vốn mặt than có chút hơi không kiên nhẫn cùng...... phiền não.
Hắn dứt khoát buông xuống ma dụ còn một nửa, đi ra bên ngoài, vừa mới đi hai bước liền trở lại, bé con thấy Lôi Nặc không ăn nữa, cũng dừng lại ngẩng đầu muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì.
"Làm sao vậy?" Tiểu Mộc Mộc chớp đôi mắt to hỏi.
Lôi Nặc sắc mặt như trước có chút tức giận, lồng ngực phập phồng không ngừng đè nén tức giận và phẫn nộ, hắn ngồi xuống, chậm rãi thở ra một hơi, kéo lên một chút thản nhiên ý cười, vuốt sợi tóc mềm mại của bé con.
"Không có việc gì, thứ này từ từ hãy ăn, ta mang em đến sau phòng, ta trước xử lý chút việc, em ở trong phòng ngoan ngoãn chờ, biết không?"
Lôi Nặc có chút lo lắng, không biết những lời này tiểu vu mã có nghe hiểu toàn bộ hay không.
Nhưng mà người kia....
Lôi Nặc cảm thấy rất đau đầu.
Hắn thật sự không muốn gặp người này, nhưng mà, lại không thể không đối mặt.
Dùng sức xiết chặt nắm tay, bây giờ còn không phải thời điểm, hắn phải nhẫn nại, hiện tại lại có bé con..... bé con đến đây, quả thật làm cho tâm tình của hắn cải biến không ít.
Bé con không biết đã xảy ra chuyện gì, thấy Lôi Nặc lo lắng cùng khẩn trương như vậy, đành phải gật gật đầu thuận theo, kỳ thật y chỉ có thể vụn vặt nghe hiểu vài từ ngữ đơn giản, nhưng mà Lôi Nặc không cho bé tiếp tục ăn, bé con có chút ủy khuất, bé không phải là chưa có ăn xong sao? Nhưng mà, Lôi Nặc nói, Lôi Nặc nói không ăn, bé sẽ không ăn, bé con chịu đựng, một chút cũng không nghe hiểu câu kế tiếp, gật gật đầu.
"...... Được, được."
Thấy tiểu vu mã ngoan ngoãn nghe lời như vậy, Lôi Nặc rất vừa lòng, hôn lên vầng trán trơn bóng của đối phương, vật nhỏ mơ mơ màng màng, một bộ cái gì cũng không rõ, ngón tay vuốt vuốt nơi bị hôn rất là nghi hoặc, hoang mang rất lớn.
Lôi Nặc đang làm gì?
"Thực ngoan."
Nghe được là đang khích lệ mình, bé con vui tươi hớn hở ngây ngô cười không dứt.
Tiếng cười khanh khách thực thanh thúy của bé con, cũng thực sạch sẽ ngọt ngào, làm cho thể xác và tinh thần của người ta đều khoan khoái, nhưng cũng không phải là đối với ai cũng vậy, đối với một người mang lòng tin tưởng cùng kích động Á Liên mà nói, điều này không nghi ngờ là âm thanh khó nghe nhất làm cho y muốn phát điên.
Quả nhiên!
Bọn họ nói đúng.
Lôi Nặc đang cùng cái người Miya nhặt được ở chung không sai, nghe một chút còn thật vui vẻ, Lôi Nặc a Lôi Nặc, anh làm ra được tình trạng này, đem Á Liên tôi rốt cục đặt ở vị trí gì?
Á Liền cũng không nhẹ nhàng bước nhỏ tới mà trực tiếp bước lớn tiêu sái đi vào, nhìn thấy Lôi Nặc mặt hàn sương, mỉm cười ngọt ngào nói: " A Nặc, em đến xem anh, bên cạnh anh là..."
Con ngươi hẹp dài lộ vẻ hiếu kỳ cùng khó hiểu, hỏi đối phương.
Nghe được có giọng nói của người khác, bé con nghi hoặc hồi lâu, bé thấy giọng nói của đối phương thực dễ nghe, như là tiếng chuông gió va chạm vào nhau leng keng leng keng, là khách đến nhà Lôi Nặc sao? Nhưng Lôi Nặc nhìn như không vui thì phải?
Bé con uốn éo đầu, cái cổ nho nhỏ đã bị kéo đi qua, Lôi Nặc không muốn bé thấy Á Liên, nắm tay bé vội vàng hướng phòng ngủ đi tới, đi rất vội vàng, Lôi Nặc bước chân dài, bé con không đuổi kịp, một cái té ngã, cũng may bé con không phải là cái dạng yếu ớt, không thèm để ý tự mình đứng lên chạy chậm theo sau, mà Lôi Nặc ở phía trước nắm tay bé tựa hồ không phát hiện ra bé bị ngã, tiếp tục hướng phòng ngủ mà đi, mày cau lại, có vẻ rất không kiên nhẫn, thế cho nên lộ trình hơn mười thước bé con từ chạy chậm liền biến thành bị kéo chạy theo sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!