Hắc Vũ thật cẩn thận đem chân của em bé sửa tốt, đặt ở một nơi tương đối kín đáo, lại lấy ra dầu vừng.
Mà nhị hóa ở trong phòng, vừa thấy thân ảnh Hắc Vũ không còn, lập tức cười gian không thôi, một bộ tiểu nhân gian kế thực hiện được, lấy đứa bé coi là Hắc Vũ, tên này đem đứa bé cầm trong tay, một bộ thâm cừu khổ bức, chỉ vào hai 'cây gậy' giữa hai chân đứa bé cười cực kỳ tà ác!
"Nhóc con! Nhóc con đáng khinh! Xem mày về sau còn đâm tao không! Xem mày còn đâm tao không!... Tao cắn chết mày, xem mày còn đâm tao thế nào!" Nói xong, ngoạm hai miếng, vì thế hai 'cây gậy' bị cắn đứt, nhị hóa ăn đến ngon lành, giống như đang ăn thứ đồ chơi kia thật, vẻ mặt thống khoái khi trả được thù.
Nhìn giữa hai chân đứa nhỏ bằng phẳng, nhị hóa bắt đầu tưởng tượng đến nếu thật sự đem đồ chơi kia của Hắc Vũ cắn mất, thật tốt biết bao nhiêu, vậy về sau mình sẽ không phải chịu tội nữa.....
Nhị hóa YY một chút, thể xác và tinh thần đồng thời chiếm được thỏa mãn thật lớn, cảm thấy lần phỏng tay này đáng giá, cuối cùng cũng ra được một ngụm ác khí. Y lấy bột hồng lăng làm thành ***, mùi vị thật sự là không sai, còn ăn thật ngon.
Lật đật chạy về chỗ cũ, bên kia Hắc Vũ đi lấy dầu vừng cũng đã xuất hiện, thấy nhị hóa dường như đang ăn thứ gì, lại hỏi: "..... Em đem đứa bé điểm tâm kia ăn rồi sao?"
Lời nói bên trong còn chứa ba phần tức giận vang lên.
"Không, không đâu, anh nhìn xem vẫn rất tốt, tôi chỉ ngửi ngửi thôi, chưa ăn, cái này tôi rất không nỡ ăn." Ôm bộ vị mấu chốt, nhị hóa mau chóng xuất ra điểm tâm cho Hắc Vũ đang ghen không thôi xem.
Hừ!
Đúng là y ăn, lại còn ăn bộ phận tinh hoa nhất.
Nhị hóa lên mặt, y cảm thấy bản thân có một cái bí mật động trời, nhưng không nói cho Hắc Vũ đâu.
Mau chóng đem chứng cứ phạm tội thu thập, một bộ em bé ngoan ngồi trên giường, Hắc Vũ thấy đứa bé điểm tâm vẫn còn sắc mặt thế mới hơi đỡ chút: "Giơ tay ra, ta xoa dầu vừng cho em, mấy ngày này không được dính nước lạnh, biết không?"
Nhị hóa gật đầu thật mạnh: "Biết rồi, biết rồi."
Tay nhị hóa, cùng người của y là một dạng, trắng trắng nộn nộn, bảo dưỡng vô cùng hoàn hảo, xương ngón tay tinh tế, móng tay mượt mà màu hồng nhạt tự nhiên, nhưng trên tay phải lúc này là một vệt hồng hồng của vết phỏng, còn chưa bị phồng rộp lên, Hắc Vũ bất giác thở dài, vẫn nhịn không được tự trách: "Rốt cục em đã xảy ra chuyện gì? Không phải nói đến nhà Lôi Nặc ăn gì sao, sao tay lại bị phỏng, nhìn em này..."
Nhị hóa ủy khuất không thôi.
"..... Tôi muốn tự mình làm em bé điểm tâm này, không muốn cho Lôi Nặc thấy."
"Thật không?"
Nhị hóa xù lông, Hắc Vũ là có ý gì, vì sao mỗi lần đều như vậy, không tin y, y không đáng tin như vậy sao.
"Chính là vậy, tôi làm sao có khả năng để cho hắn nhìn thấy, hơn nữa đây là làm cho anh, hừ, tôi mới không muốn để cho hai người bọn họ nhìn đến đâu, à, đúng rồi, Hắc Vũ tôi nói cho anh chuyện này nha, anh có biết một người... nói như thế nào nhỉ, chính là một người Miya vẻ ngoài rất đẹp, rất dễ nhìn không ?"
Hắc Vũ dường như không có việc gì bình thản lau dầu vừng cho nhị hóa, dầu vừng trơn trơn, còn hơi lạnh lạnh, xoa nhẹ trong chốc lát, chỗ bị phỏng cũng không còn sưng lên nữa. Hắc Vũ thản nhiên nhìn y một cái, đối với đầu óc ngốc nghếch của nhị hóa nhà mình rất là bất đắc dĩ.
"..... Làm sao thế? Người Miya xinh đẹp có nhiều, ta làm sao biết em nói là người nào, làm sao, em cảm thấy hứng thú với người Miya kia?"Con ngươi lục sắc lóe ra tín hiệu nguy hiểm.
Tay đang thoa dầu vừng đột nhiên siết mạnh.
"..... Nếu em dám có hoa tâm với người khác, ta hiện tại sẽ đi bóp chết hắn!" Hung tợn uy hiếp, da đầu nhị hóa một trận phát đau, y cùng lắm là nói hai ba câu, liền biến thành như vậy.
Khó chịu nghẹn trong cổ, nhảy dựng lên kêu gào: "Mới không có! Tôi sao có thể có hứng thú với người khác được chứ, anh không biết, tôi chấp nhận anh có bao nhiêu khó khăn, thật vất vả nhận thức anh, tôi còn muốn tìm người khác, tôi muốn chết à!" Y cũng không phải là kẻ cuồng chịu ngược!
Nơi này đều là dã thú đấy, dã thú đấy, khẩu vị cực kỳ nặng.
Nếu lại tìm một tên còn bạo lực, còn huyết tinh hơn cả Hắc Vũ, lại còn phải chú ý khẩu vị nặng hơn, vậy y còn đường sống nữa sao?
"...... Thật không?" Thực rõ ràng, lần này lời nói nhu hòa đi rất nhiều, bên trong đôi mắt lục sắc còn có một chút ý cười, trấn an tâm tình táo bạo của vu mã, thú nhân tà mị cười, nhị hóa thoát thân kịp thời.
Một chiêu này, mặc kệ là lúc nào, đều dùng được như vậy.
"Thật....." gật đầu liên tiếp.
Vì vu mã nhà mình có nhận thức như vậy, Hắc Vũ cảm thấy cực kỳ vừa lòng, xem ra gần đây mình dạy dỗ không nhiều lắm, dạy dỗ càng nhiều càng tốt hơn, vì thế, thú nhân tà mị não bổ các loại dáng vẻ trên giường của vu mã nhà mình bị chính mình quyến rũ không chịu được, tưởng tượng, liền cứng rắn, tay xoa dầu vừng bắt đầu không thành thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!