Thú nhân đang dấm chua ngất trời khiêng vu mã không nghe lời nhà mình lên vai, đi nhanh vào phòng ngủ, nhị hóa kinh hãi không thôi, liên tục kêu to: "Hắc Vũ? Hắc Vũ anh làm gì vậy, mau bỏ tôi xuống dưới."
"Không bỏ!"
Nhị hóa nóng nảy, nước mắt đều sắp chảy ra, y biết ngay Hắc Vũ sẽ không bỏ qua cho y mà, sớm biết vậy y đã không nói ra: "Này này, đây là ban ngày ban mặt, anh mà thực sự làm như vậy với tôi, tôi sẽ chết cho anh xem!"
Thân mình Hắc Vũ dừng lại, hơi thở thô bạo toát ra.
Sau đó lạnh lùng nói:"...... Lời này em nói bao nhiêu lần rồi, nếu chết thật, không biết đã chết lần thứ bao nhiêu, em vẫn nên ngoan ngoãn nằm yên, nhận trừng phạt cho tốt, đừng để ta phải sử dụng bạo lực."
Đến lượt thân thể nhị hóa cứng ngắc, nghĩ đến trừng phạt sắp tới, nhị hóa không khỏi đau thương cả thể xác và tinh thần, nhỏ giọng khóc hu hu: " Anh mỗi lần đều sử dụng bạo lực với tôi, cũng không dịu dàng với tôi, tôi không bao giờ thích anh nữa!"
"Em dám! Xem ta mặc kệ em chết!"
"Hu hu hu..... anh còn hung dữ với tôi, này thật không thể sống nổi nữa, tôi đi chết cho anh xem....."
Bất luận nhị hóa có càn quấy như thế nào, đối mặt với y là thú nhân cuồng ghen vẫn như trước không quan tâm, một tay vác lấy vu mã đang tranh cãi ầm ý bỏ lên giường lớn, đối phương thế mày mới ngừng lại một lát, Hắc Vũ nghĩ rằng, quả nhiên chỉ có như vậy, mới có thể ngăn đối phương mở miệng.
Căn phòng hai màu đen trắng cách điệu, nhị hóa hai mắt đẫm lệ nhìn nam tử tà mị đang cởi quần áo, bi thương không thôi, y thực sự không có động lực cùng dã thú này chơi bời mà, đặc biệt là ban ngày, điều này có bao nhiêu kinh hoàng chứ.
Y mới không muốn mang theo cái danh hào dâm đãng đâu, mắt thấy đối phương chỉ còn mặc một cái khố trắng, nhị hóa lạnh run nắm chặt vạt áo trước ngực, lui đến một góc giường, vắt hết óc nghĩ biện pháp có thể bảo vệ mông lúc này.
Mông....
Đúng rồi, y hôm nay còn bị một tên hung giữ đẩy mạnh một cái, không phải là mông sao, ngẫm lại lại thấy tức, hung khí là cái gì không nói, cố tình là thứ này, thật khó nhìn, đúng rồi, còn thứ đồ vật kia, y vẫn cất giữ hoàn hảo, sợ bị Lôi Nặc cùng bé con nhìn thấy, bị nam tử xinh đẹp kia cười nhạo, à không phải nói là người Miya kia làm đứt một bên chân.
Nghĩ đến lại thấy đau lòng.
Hắc Vũ còn đang do dự có cởi nốt cái khố cuối cùng hay không, dù sao liền phóng đãng như vậy Hắc Vũ còn có chút lo lắng vu mã đáng thương nhà hắn sẽ sợ hãi, đầu óc nhị hóa vốn ngốc, hiếm khi lại thẹn thùng, kỳ thật ở bên ngoài cửa lớn đã làm một tấm màn che, này nọ này nọ cũng không có gì đáng nói, hắn cùng vu mã nhà hắn là tình đầu ý hợp, không sợ người khác nói ra nói vào.
Thấy nhị hóa lật quần áo tới tới lui lui, Hắc Vũ híp lại con ngươi hẹp dài, đôi con ngươi lục sắc lộ ra sắc thái mê muội, tà ác hướng đến cải trắng mềm mềm, xem ra vu mã nhà mình đang thẹn thùng.
Giống như bảo bối mà mở từng lớp một ra, đem bảo bối đã được mở hẳn ra dùng hai tay giơ lên như hiến vật quý, Hắc Vũ thấy nhị hóa vẻ mặt đắc ý, vui rạo rực, mắt to long lanh, cũng thật dũng cảm, có hơi kỳ lạ, ngước lên phía trên nhìn, lập tức biểu tình hóa đá.
Khóe miệng run rẩy, đối phương còn lộ ra đôi mắt sáng to trong suốt lấy lòng, thực làm cho Hắc Vũ có chút ăn không tiêu.
Nếu, không có những thứ trên tay lúc này, con sói đói Hắc Vũ lập tức sẽ đem đối phương ăn đến cặn cũng không còn.
"Hắc Vũ, anh nhìn xem, những thứ này đều là tôi làm ra, ha ha, anh có thấy đẹp mắt không?" Đôi mắt hoa đào của nhị hóa mở to, cười hì hì chờ đợi thú nhân tà mị lúc này khuôn mặt đã cứng ngắc.
Tiếp tục run rẩy khóe miệng, dùng ngón chân cũng có thể biết, loại này ngoài vu mã cổ quái nhà hắn làm ra, thật không có người có thể làm được.
"...... Không thấy"
Nhị hóa sốt ruột, y thực tâm làm ra, sao lại khó coi? Ngược lại y cảm thấy rất đẹp, rất hoàn mỹ: "Anh nhìn xem, làm sao mà khó coi, đây, đay là hai em bé, đây là anh, đây là tôi, đã nhìn ra chưa?"
Thứ được nâng niu trên tay nhị hóa rõ ràng là hai cái điểm tâm bột hồng lăng, bị một đôi tay của nhị hóa làm thành em bé mập mạp hồng hồng, có điều nói là em bé, kỳ thật cũng không nhỏ, hình nhị hóa thì có hai cái bàn tay dài, có đầu, có tứ chi, có thân thể, chính là.....
Lúc này sắc mặt Hắc Vũ mới có điểm chuyển biến tốt, nhìn không ra nhị hóa còn có tâm tư như vậy, khí tức thô bạo cũng biến mất không thấy, nhưng không thấy Hắc Vũ tươi cười tà mị, khuôn mặt không chút thay đổi, thậm chí có chút lạnh như băng.
"Em từ đâu nhìn ra đó là ta? Ta có bộ dạng kỳ quái như vậy sao?" Xấu muốn chết, cánh tay so với chân còn to hơn, đầu cũng thật là lớn, may mà mấy thứ này còn không bị rơi, vẫn gắn chặt một chỗ.
"Không thấy như vậy à..."
Nhị hóa khinh bỉ không thôi, y đem một cái trong đó bỏ ra, ánh mắt tà tứ của Hắc Vũ nhìn theo, cái kia bỏ riêng ra như thế nào nhìn cảm giác so ra tốt hơn, chẳng lẽ là hắn nhìn nhầm rồi?
"Anh nhìn xem chỗ này đi." Nhị hóa chỉ vào em bép mập mạp hồng hồng, chỉ vào đầu: "Ách, anh nhìn xem, đây là tóc anh, dài như vậy, còn đây là cơ thể, nhìn xem, còn có hai khỏa tiểu đậu đậu (Bí: núm ti a), em cố ý tìm hạt dẻ gắn vào tạo thành cho anh, anh nhìn xem thật hình tượng, thật sinh động, màu hồng giống như của anh.....
Hắc Vũ đờ đẫn không thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!