Tô Sách trong nháy mắt trầm mặc.
Sau đó cậu đi tới trước người Dương Hàn, ngồi chồm xổm xuống hỏi: "Học trưởng, ta kiểm tra một chút được không?"
Nói thật, Tô Sách không thể nào tin tưởng cư nhiên lại cứng được… hơn nữa phôi thai mới vài ngày hẳn không thể chạm được đi!
Dương Hàn gật gật đầu, anh cũng hi vọng là mình cảm giác sai rồi.
Sau khi chuẩn bị tốt để sinh đứa nhỏ mới phát hiện thật ra là sỏi thận thì
thật không xong… Tuy anh cũng không với y thuật của Tạp Mạch Nhĩ mà lại
chuẩn đoán sai…
Vì thế Tô Sách liền sờ sờ một chút.
Nói
sao nhỉ… quả nhiên trong bụng học trưởng có thứ gì đó cứng cứng, chính
là cũng không cố định, nhưng cũng không vì đụng chạm mà di động.
Lẽ nào là sỏi thận thật sao?
Cũng không đến mức đó đi…
A Nhĩ Sâm nhìn hai giống cái nghi tới nghi lui, liền đưa ra đáp án: "….A
Hàn, không phải sỏi thận." Khựng một chút, nói tiếp: "Con của chúng ta
đại khái là sinh trứng."
Trong phút chốc, tất cả ánh mắt "soạt" một tiếng đồng loạt quét về phía A Nhĩ Sâm.
Thản Đồ chỉ mới làm ba ba hơn hai năm nên cũng không biết vụ này.
A Nhĩ Sâm nhìn ánh mắt kinh dị của mọi người, bình tĩnh nói: "Nguyên hình của ta là xà, đương nhiên đứa nhỏ rất có thể sẽ sinh trứng cũng có thể
sẽ sinh bào thai."
Thản đồ thoáng chốc bừng tỉnh: "A, ra là nguyên tắc này."
…trong khoảng thời gian ngắn, Tô Sách cùng Dương Hàn không biết dùng ngôn ngữ nào để hình dung tâm tình hiện tại của mình.
Dương Hàn liếc mắt nhìn Tô Sách, thở dài: "A Sách, ta cứ nghĩ mình chỉ sinh
đứa nhỏ mà thôi, không ngờ cư nhiên lại còn sinh trứng." Những lời này
anh dùng tiếng Trung—— từ khi lưu loát ngôn ngữ thú nhân thì anh chưa
từng dùng lại tiếng Trung.
Tâm tình Tô Sách cũng không bình tĩnh
như ngoài mặt, cậu gật gật đầu: "…học trưởng, hay là cứ nghe xem A Nhĩ
Sâm nói thế nào đã." Hẳn là nên biết nhiều một chút.
Cậu lại có
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!