Thản Đồ phi thường nôn nóng, y làm sao còn lo lắng tới ca ca hay không ca ca gì nữa, ôm lấy Tô Sách một đường lao về bộ lạc——
Trạng thái hình người không chạy nhanh bằng sư tử, chính là Tô Sách đang hôn
mê, căn bản không có khả năng trụ vững trên lưng y trong hình thái kia, y chỉ có thể cố gắng tăng tốc… mau lên, mau lên chút nữa!
Cũng may lần trước đã đi qua một lần, Thản Đồ đối với con đường này cũng quen
thuộc hơn, dưới cố sức lao như điên của y, rốt cuộc vẫn lấy tốc độ không kém hơn bình thường bao nhiêu lao vào bộ lạc.
Sau khi ôm Tô Sách vào nằm trong phòng, chuyện đầu tiên chính là chạy tới nhà Tạp Mạch
Nhĩ—— đó là nhà có khoảng cách gần đây nhất, nếu Tạp Mạch Nhĩ vẫn chưa
trở về, y có thể theo con đường này trực tiếp tới nhà vu y tiếp theo.
Bất quá, y thực may mắn.
Mặc dù trời đã tối đen thật lâu, chính là đèn trong phòng Tạp Mạch Nhĩ đã thắp sáng rực.
Thản Đồ điên cuồng đập cửa, người ra mở cửa chính là Thụy Ân Tư.
Nói thật, lúc nghe thấy có người tới tìm Tạp Mạch Nhĩ, Thụy Ân Tư rất mất hứng.
Từ hôm qua hắn đã thu phục được con mồi mục tiêu, trước lúc trời tối đen
đã mang Tạp Mạch Nhĩ về tới bộ lạc. Vừa lúc trong bộ lạc rất ít người,
hắn định nhân khoảng thời gian này để Tạp Mạch Nhĩ giới thiệu bộ lạc với mình, hảo hảo bồi dưỡng tình cảm… Hắn cũng từng nghĩ, nếu ở bên ngoài
thì nó chính là thế giới riêng của hai người, chính là Tạp Mạch Nhĩ là
vu y, tâm tình nhất định sẽ bị hấp dẫn bởi các loại thảo dược trên
đường, đến lúc đó căn bản không có khả năng cùng Tạp Mạch Nhĩ trao đổi,
không bằng sớm trở về.
Mà Tạp Mạch Nhĩ tận mắt nhìn thấy sự cường đại của Thụy Ân Tư, còn có những hành động lén lút chăm sóc cùng ngẫu
nhiên lãng mạn làm Tạp Mạch Nhĩ càng thêm bối rối vì lời bày tỏ của đối
phương, thậm chí tâm tình thực rối loạn… Đương nhiên mục đích cơ bản của Thụy Ân Tư cũng đạt được.
Thụy Ân Tư vốn tưởng đại đa số giống
đực phải qua vài ngày nữa mới trở về, căn bản không có ai tới quấy rầy
Tạp Mạch Nhĩ, không ngờ mới có một ngày, cư nhiên lại có giống đực nửa
đêm chạy tới!
Thật đúng là làm người ta ảo não a…
Bất quá
Thụy Ân Tư cũng biết, nếu người bên ngoài lo lắng như vậy khẳng định có
chuyện rất quan trọng, vì thế hắn chỉ buồn bực một chút liền nhanh chóng ra mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!