Không biết chạy bao lâu, Thản Đồ đột nhiên giảm tốc độ, cơn gió từ mạnh mẽ
dần dần trở nên ôn hòa, Tô Sách lấy tay che kín mặt, đến khi Thản Đồ
hoàn toàn dừng lại, không khí xung quanh đã khôi phục bình thường.
Thản Đồ rung rung tầng lông rậm sau lưng, hướng lên trời gầm nhẹ một tiếng.
Tô Sách chậm rãi trượt từ trên người Thản Đồ xuống, trước mắt là một khu
đầm lầy, xung quanh có đủ loại cây cối cao lớn kì quái, cậu thế nhưng
một loại cũng không nhân ra.
Thản Đồ lắc lắc thân mình biến thành nam nhân cao lớn, mái tóc vàng óng phấp phới sau lưng, bất quá bất đồng với trước kia… Lúc này, trên người y có áo da.
Tô Sách mặc kệ
nhìn thấy bao nhiêu lần vẫn cảm thấy thật thần kì, ở đây lâu mới biết
hóa ra thú nhân sau khi biến thành người có mặc quần áo hay không đều do chính bản thân họ quyết định a… dùng da lông biến thành.
Thản Đồ nắm tay Tô Sách, ánh mắt sáng ngời nhìn đầm lầy trước mặt, cả người đều căng cứng.
Tô Sách bị nắm chặt không thể bước tới, vị trí này cách đầm lầy khoảng hơn mười thước, dõi mắt nhìn tới cũng chỉ thấy được một mảnh đen tuyền dính dính, mặc khác cũng không thể thấy rõ.
Nhưng Thản Đồ lại có bộ dáng như lâm đại địch, thoạt nhìn rất khẩn trương.
Tô Sách nhìn một hồi vẫn không thấy được gì, ngẩng đầu nhìn người cao lớn
bên cạnh, hỏi: "Thản Đồ, đây chính là chỗ cự ngạc đầm lầy hay lui tới
sao?"
Thản Đồ gật đầu một cái, tay vẫn nắm chặt Tô Sách không
buông, sau đó y ngồi chồm hổm xuống, ở tại chỗ túm lấy một nhánh cây,
dùng sức quăng về phía đầm lầy——
Chỉ một thoáng, vũng bùn trong
đầm lầy đột nhiên quay cuồng, bên trong "ào" một tiếng có một cái đầu ló ra khỏi lớp nước bùn, há mồm "răng rắc" một tiếng cắn gãy nhánh cây——
không, không chỉ cắn đứt, nên nói là biến thành mảnh vụn. Tô Sách cơ hồ
có thể hình dung hàm răng nhọn hoắc dày đặc lóe ra quang mang làm người
ta kinh sợ kia.
Tô Sách nhất thời không nói nên lời, hơi thở nguy hiểm này cho dù chỉ lóe lên trong nháy mắt cũng đủ làm cậu khó thở.
Thản Đồ thật ra khá bình tĩnh, y ấn vai Tô Sách, trầm giọng nói: "A Sách, chính là cái kia."
Tô Sách thật lâu không hít hơi.
Hóa ra, thứ Thản Đồ cần săn được là sinh vật đáng sợ như vậy sao…
Cậu chỉ nhìn một cái nhưng ước tính sơ bộ thì cự ngạc kia dài tới mấy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!