Chương 42: Tới nhà tạp mạch nhĩ

Thụy Ân Tư nghĩ nghĩ: "Không có."

Tô Sách có chút thất vọng cúi đầu, cậu còn tưởng giống cái này thường

xuyên đi tới các bộ lạc khắc, hẳn có thể sẽ gặp học trưởng… Chẳng lẽ,

học trưởng không tới thế giới này thật sao? Nếu thật là vậy thì rất tốt, chính là——

Hai người ngâm cùng một suối nước nóng, mình bị xuyên tới đây, học trưởng thật sự có thể thoát khỏi vận rủi này sao? Mặc dù

đối với cậu mà nói thì có thể xem là may mắn.

Nếu không có, Tô Sách thấp giọng nói cám ơn, lại nhờ vả: "Nếu có thể, có thể giúp ta lưu ý một chút được không?"

Thụy Ân Tư gật đầu, sau đó hỏi: "Đó là gì của ngươi…"

Tô Sách trầm mặc một chút, nói: "…là ca ca của ta."

Thản Đồ ở bên cạnh "soạt" một tiếng dựng thẳng lổ tai.

…A Sách có ca ca? Sao tới bây giờ chưa từng nghe nói qua…

Ở bên kia Thụy Ân Tư cùng Tô Sách cũng nói chuyện xong, sau khi đáp ứng sẽ lưu ý liền cùng Mạc Lạp và cặp song sinh rời đi.

Tô Sách lấy lại tinh thần thì phát hiện bên chân mình có một cái bóng đen lớn—— Thản Đồ cư nhiên ngồi chồm hổm dưới đất.

Cậu có chút mất mác vì không có được tin tức về học trưởng đi tới, đưa tay xoa mái tóc vàng ươm của Thản Đồ: "Sao vậy?"

Thản Đồ do dự một chút, ngẩng đầu: "Cái kia, A Sách…"

Tô Sách có có dịp thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của y như vậy, lại sờ đầu y hỏi: "Ân?"

Thản Đồ nói: "Ngươi nói ca ca…"

Tô Sách phản ứng lại.

Vừa nãy cậu nhắc chuyện học trưởng với Thụy Ân Tư, Thản Đồ khẳng định sẽ có điểm nghi vấn đi.

Lại nói tiếp, cậu vẫn luôn muốn nhờ Thản Đồ hỗ trợ tìm kiếm, chính là trong bộ lạc ngây ngốc một thời gian mới biết chuyện này khó khăn cỡ nào… Thế giới này lớn như vậy, học trưởng có tới nơi này hay không cũng không

biết… Huống chi, cho dù để Thản Đồ đi tìm, nếu Tô Sách không đi theo

cũng rất khó. Tướng mạo của học trưởng… trừ bỏ tóc đen mắt đen, anh

không còn điểm đặc thù nào khác, chỉ có tự cậu nhận diện mới tốt nhất.

Chính là nếu giống cái phải rời khỏi bộ lạc quá lâu… nếu không có đủ lí do cũng không được.

Lúc ban đầu cậu đã suy nghĩ quá đơn giản a.

Vì thế trước mắt chỉ đành nhờ Thụy Ân Tư giúp đỡ lưu ý một chút… Lúc những giống đực khác rời khỏi bộ lạc cũng nên đi nhờ bọn họ lưu ý đi.

Cũng chỉ có thể làm vậy.

Bất quá hiện giờ nên giải thích với Thản Đồ một chút đi.

Nhìn bộ dáng của Thản Đồ, giống như đã rất lo lắng a…

Tô Sách suy nghĩ rất nhiều, nhưng thời gian ngắn ngủn chỉ trong một cái

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!