Hôm sau, nhà bọn họ có một vị khách bất ngờ ghé thăm.
Thụy Ân Tư tới.
Lúc này vừa lúc Thản Đồ cùng Tô Sách thức dậy không bao lâu, bởi vì đêm qua làm lụng quá vất vả nên thắt lưng Tô Sách có chút bủn rủn… Loại tình
huống này vẫn là lần đầu tiên.
Cho dù đêm tân hôn Thản Đồ cũng không kịch liệt tới vậy.
Thụy Ân Tư đương nhiên không phải tới một mình, hắn đi vào hàng rào được
dựng tượng trưng ở ngoài sân, bên cạnh còn có cặp song sinh cùng Mạc
Lạp.
Bên người Mạc Lạp cũng không có ai đi theo, toàn bộ sứ giả
hộ hoa đều bị hắn đuổi đi—— để tránh quấy rầy khoảng thời gian hắn cùng
thần tượng ở cùng một chỗ.
Tô Sách từ nhà bếp đi ra, trên bàn là
củ cải trắng giòn rụm chua chua đã ngâm tốt, cậu đã ăn thử một chút, có
thể xem là thành công.
Mặc khác còn có ba chậu thịt luộc cùng hai bát canh rau dưa lớn, dùng củ cải chua làm món ăn có thể cảm bớt cảm
giác chán ngấy khi quanh năm đều ăn thịt.
Tô Sách nhìn thấy có khách tới, liền nói: "Mời vào!"
Thụy Ân Tư cùng nhóm người đi cùng đồng loạt đi tới, ngồi xuống cạnh chiếc bàn gỗ đặt trong sân.
Tô Sách nói: "Nếu không ngại thì cùng nhau ăn cơm sáng đi."
Cặp song sinh thật cao hứng, phải biết bọn họ đã lâu rồi không được ăn đồ
Tô Sách làm—— dù sao Tô Sách cũng đã lập gia đình, bọn họ cũng không thể cứ tới quấy rầy a.
Thụy Ân Tư cùng Mạc Lạp nhìn nhau, Mạc Lạp mỉm cười: "Ta thực không khách khí a!"
Thụy Ân Tư cũng nói: "Kia cám ơn đã chiêu đãi."
Cặp song sinh cao hứng nói: "A Sách ca ca làm ăn ngon nhất!"
Lại nói tiếp, Thụy Ân Tư đối với giống cái đã kết hôn này cũng có chút tò
mò. Người này không giống những giống cái khác, lúc nhìn thấy mình, ánh
mắt hoàn toàn không có thần sắc hâm mộ. Làm người ta có cảm giác… thực
bình thường.
Thật giống như y chỉ là một người rất rất bình
thường, thái đội đối xử cũng không khác mấy với người khác—— nếu nói rõ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!