Chương 40: Bi thương

Tô Sách chưa từng lo lắng như vậy.

Sao cậu lại quên mất… sao cậu lại quên hỏi Thản Đồ, thú nhân bọn họ rốt

cuộc sống lâu bao nhiêu? Cho dù hiện tại biết thì cũng không còn kịp.

Thú nhân bình thường sống khoảng tám trăm năm… Nếu đủ khỏe mạnh, có lẽ càng nhiều hơn.

Nếu sớm biết như vậy, cậu nhất định sẽ không đáp ứng ở cùng một chỗ với Thản Đồ.

Người mình quý trọng rời đi, người bị lưu lại sẽ thống khổ cỡ nào, không phải cậu đã sớm biết sao… Tô Sách im lặng che kín mặt mình.

Người

khác còn đang kích động vì tình yêu của Thụy Ân Tư cùng Tạp Mạch Nhĩ, âm thanh thực náo động nhưng cậu không hề nghe thấy gì cả.

Nghĩ tới vài chục năm nữa thôi, cậu sẽ không thể không rời khỏi Thản Đồ, lưu lại y cô độc một mình.. Cậu thậm chí còn không có biện pháp lưu lại một đứa nhỏ cho y.

Thản Đồ là một người thần kinh thô, nếu mình chết sớm như vậy người này hẳn sẽ rất khó vượt qua.

Tô Sách lần đầu tiên phát giác hóa ra cậu luyến tiếc cuộc sống chung của bọn họ như vậy.

Đơn giản, phong phú nhưng cũng ấm áp ôn hòa…

Hết thảy đều là thứ cậu chưa từng có được khi còn ở địa cầu, chính là cuộc

sống này lại làm cho một người khác chịu đau khổ trong rất nhiều năm…

Thật sự quá khó khăn.

Thản Đồ thấy đám người vây xem cũng dần dần tản đi, y cũng về tới đống lửa

trại của bọn họ, thả Tô Sách đang ngồi trên đầu vai mình xuống.

Lúc này vẻ mặt Tô Sách cùng bình thường không có gì khác biệt.

Lửa trại còn đang bập bùng, đầu tiểu thú kia còn đặt trên đống lửa, phía

dưới đã nướng tới cháy xém, Thản Đồ vội vàng lật nó lại, thêm củi vào

đống lửa tiếp tục nướng.

Tô Sách dùng bàn chải quét gia vị lung

tung, một chút cay, một chút mặn, còn thêm một chút mỡ, vừa mới quét lên không bao lâu, hỗn hợp gia vị cùng mùi thịt nướng thơm lừng liền bay ra ngoài…

Thản Đồ không sợ nóng xé xuống vài miếng thịt lớn xiên

vào que đưa cho Tô Sách, Tô Sách nhận qua, đưa lên miệng gặm cắn, mà

Thản Đồ cầm lấy hơn nửa con còn lại bắt đầu gặm.

Hương vị thật sự không tệ… chính là Tô Sách đã hoàn toàn mất đi tâm tình ăn uống.

Hôm nay Tô Sách vốn có chút hứng thú với văn hóa nguyên thủy vì bộ lạc hiếm có khi tổ chức lễ hội, vì thế mới tới tham gia. Nào ngờ lại làm cậu

sinh ra mối sầu lo như vậy.

Tô Sách suy nghĩ, có nên nói rõ vấn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!