Tô Sách nghiêng đầu nhìn qua phía bên kia, phát hiện trước đống lửa trại
cách đó không xa, thế những đã có rất nhiều người tới xem, cơ hồ vây kín cả xung quanh đống lửa. Bên trong lại truyền tới một ít âm thanh phức
tạp, làm cậu không khỏi có chút tò mò.
…Chẳng lẽ trong hỏa vũ lễ
có hoạt động gì đó sao? Chính là xem biểu tình những người khác thì tựa
hồ không phải có chuyện như vậy…
Thản Đồ tựa hồ cũng rất hiếu kì, y "vèo" một tiếng lách tới sát bên người Tô Sách, thực thân thiết hỏi
han: "A Sách, có muốn ngồi lên vai ta xem không?"
Tuy nơi đó vây
quanh đại đa số là giống cái, tuy cao hơn một cái đầu nhưng Thản Đồ vẫn
không có biện pháp nhìn rõ tình huống bên trong… Chính là, y có thể để A Sách của y xem a. Dù sao cũng khó có dịp nhìn thấy A Sách có hứng thú
với chuyện gì đó…
Tô Sách suy nghĩ một chút, gật gật đầu. Thản Đồ lập tức trưng ra một nụ cười thật tươi, duỗi tay ôm cậu ngồi lên đầu vai mình.
Thoáng một cái, tầm nhìn của Tô Sách trở nên rộng rãi hẳn, trọng tâm cao hơn những người khác rất nhiều.
Cứ vậy, liền thấy rõ ràng.
Bởi vì một mạt màu xanh biển đập vào mắt cậu.
Đó là Thụy Ân Tư.
Nếu là thần tượng đại chúng đương thời thì ồn ào như vậy cũng là chuyện bình thường…
Chẳng qua người đối diện Thụy Ân Tư lại làm cậu kinh ngạc.
Kì thật cũng là người quen.
Một giống cái tóc trắng thoạt nhìn rất ôn nhu.
Người kia là Tạp Mạch Nhĩ, là vu y đã chữa bệnh cho cậu sau khi bị hoàn cảnh cải tạo mà ngất xỉu.
Tô Sách đối với Tạp Mạch Nhĩ rất có hảo cảm.
Chính là… người này, vì cái gì lại đứng cùng một chỗ với Thụy Ân Tư, lại còn gây xôn xao như vậy?
Tô Sách lại càng tò mò hơn.
Cậu nhìn thấy Thụy Ân Tư không ngừng nói gì đó với Tạp Mạch Nhĩ, những
người bên cạnh thì lộ ra ý cười chế nhạo hoặc hâm mộ các loại. Mà biểu
hiện của Thụy Ân Tư so với dĩ vãng lại càng tao nhã hơn… Duy chỉ có Tạp
Mạch Nhĩ có chút giống như dở khóc dở cười.
Tổng cảm thấy cảnh tượng này… có vài phần quen mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!