Chương 37: Thản đồ ủy khuất

Nói vậy, nếu tất cả mọi người đều thảm như nhau thì chỉ có thể cùng chịu

khổ. Chính là nếu đại đa số mọi người thực thảm, nhưng lại có một người

cố tình thực hạnh phúc… Như vậy, người này ngược lại sẽ càng "thảm".

Lòng ghen tỵ của nam nhân, kì thật là một thứ rất khó hình dung… trên tinh

cầu thuộc về thú nhân này, đổi lại là "giống đực" cũng giống như vậy.

Vì thế lúc giống cái nhà Thản Đồ không chỉ hoàn toàn không bị thần tượng

của giống cái câu đi, ngược lại còn chủ động kéo Thản Đồ về nhà, hơn nữa còn chuẩn bị đồ ăn tốt hơn bình thường, thậm chí còn vì Thản Đồ chuẩn

bị lương khô thì tất cả giống đực bị giống cái bỏ quên đều kìm lòng

không đậu dời ánh mắt nóng cháy của mình "đóng đinh" lên người Thản Đồ.

Mà lúc giống đực số 4 cùng giống đực số 5 phát hiện lương khô thì nhóm giống đực lập tức sôi trào.

Thản Đồ còn chưa kịp phản ứng, không kịp dấu lương khô tình yêu A Sách chuẩn bị cho mình thì trước mắt đã xuất hiện một bóng đen khổng lồ—— đến từ

hai tên giống đực số 4 cùng số 5, hai tên chỉ e sợ thiên hạ bất loạn.

Ngay sau đó, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, đám người giống như châu chấu đông nghìn nghịt nhào tới…

Đúng vậy, Thản Đồ chính là một trong những dũng sĩ mạnh nhất bộ lạc.

Nhưng cho dù mạnh cỡ nào cũng không thể chống lại chiến thuật biển người…

Rất nhanh, Thản Đồ liền bị đè dưới thân, liều mạng giãy dụa mà không làm nên chuyện gì.

Túi da bên hông không chút lưu tình bị kéo xuống, Thản Đồ phí công nhìn

bánh chiên vàng ươm, thịt khô thơm phức của mình bị lấy đi, y cố duỗi

tay với tới nhưng chỉ có thể nhìn chúng nó cách mình ngày càng xa, bị xé thành vô số miếng nhỏ…

Hơn mười cái bánh chiên cùng hai khối

thịt, mà giống đực—— trừ bỏ Thản Đồ thì ước chừng khoảng hai mươi

người—— mọi người cùng hưởng mà phân một nửa cái bánh chiên cùng một

khối thịt khô, sau đó trước mặt Thản Đồ cố ý nhai nhóp nhép, còn cố ý

phát ra âm thanh chóp chép.

Thản Đồ lần đầu tiên cảm nhận được

oán niệm quần chúng đáng sợ cỡ nào, nhưng càng làm y uể oải hơn chính là thứ A Sách làm cho y cư nhiên một chút cũng không còn…

Khi áp

lực trên người y rốt cuộc hoàn toàn biến mất thì thức ăn cũng hóa thành

hư không. Y đành sờ sờ bụng… may mắn, trưa nay ăn nhiều hơn hai chậu,

tạm thời vẫn chưa đói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!